⬅ Trước Tiếp ➡
Đây là một phòng chứa đồ lặt vặt, bày đủ thứ linh tinh, tɾong đó còn có một cái tủ sách nghiêng ngả dựa vào tường, trông như sắp đổ sập đến nơi.
Sách ố vàng, thậm chí có vài cuốn giấy bị côn trùng cắn phá, vừa nhìn đã biết là đồ cũ lắm rồi.
Lúc nãy khi đứng sau lưng Hứa Sương Nhung, cô dường như nghe thấy tiếng lật trang sách.
Thứ Hứa Sương Nhung giấu đi là một cuốn sách?
Trầm tư một lát, Tạ Di mới quay người chuẩn bị rời đi, nhưng lại đột ngột chạm phải ánh mắt của Hứa Sương Nhung.
Hứa Sương Nhung vừa nói muốn rời đi lại không hề đi, mà đứng ngay trước cửa, thân hình che khuất phần lớn ánh sáng phía sau cửa, cả khuôn mặt đều chìm tɾong bóng tối.
Trong môi trường tối tăm, máy quay có lẽ không bắt được biểu cảm của cô ta, nhưng Tạ Di lại nhìn rấtrõ.
Khác với vẻ hốt hoảng lúc nãy, khóe môi cô ta cong lên một đường cong nhàn nhạt, tɾong nụ cười ấy dường như ẩn chứa vô số bí mật và toan tính.
"Cô Tạ, cô có biết người nào tên Mộ Dịch Hòa không?"
Tạ Di thẳng thắn hỏi "Hộp gỗ gì?"
"…"
Hứa Sương Nhung chỉ cười không nói, nhìn Tạ Di chằm chằm một lát rồi mới nhẹ nhàng lắc đầu "Tiện miệng hỏi thôi, đừng để ý quá."

Đội mua đồ ăn nhanh chóng quay về.
Hai người họ cũng không ngoài dự đoán là không đáng tin cậy, mua về một bịch lớn bánh mì nhỏ Panpan và mấy gói bánh quy.
Liễu Ốc Tinh ngập ngừng hồi lâu mới dùng giọng điệu cố gắng khéo léo nhất để nói.
"Nếu đã mua toàn đồ ăn liền, vậy ý nghĩa của việc chúng ta nhóm lửa và dọn dẹp ßếp là…?"
Úc Kim Triệt ngoan ngoãn chớp mắt, tốc độ đổ vỏ cực nhanh "Là ảnh đế Tiêu nói dù sao chúng ta nấu ăn đều khó nuốt, không bằng mua thẳng đồ làm sẵn."
Lại Băng Tuyền lần này thật sự bỏ việc rồi.
"Vậy tôi vất vả cả buổi hái rau này là để làm gì?"
Tiêu Cảnh Tích hơi lúng túng, cũng không ngờ Úc Kim Triệt lại thuật lại nguyên văn lời anh ta vừa nói.
"Tôi chỉ thấy mọi người đều mệt rồi, nếu có thể ăn luôn thì đương nhiên là tốt nhất…"
"Ê, tôi có một đề nghị." Tạ Di giơ một ngón tay, ánh mắt "thông thái" lại xuấthiện "Hai người họ không mua đồ the0 danh sách, vậy thì không chia tiền với hai người họ nữa, tiền mua bánh mì và bánh quy tính hết cho họ."
Lại Băng Tuyền vừa nãy còn đang nổi điên lập tức tiếp lời "Tôi thấy được."
Thẩm Dương Khanh nhướng mày "Anh thấy cũng được."
Liễu Ốc Tinh tuy cảm thấy làm vậy hơi không đạo đức nhưng lại rấtmuốn làm the0 "Dù sao cũng là họ mua sai đồ trước, tôi thấy… hợp lý."
"Vậy quyết định thế đi " Khâu Thừa Diệp nói "Chúng tôi không chia tiền nữa, hai người tự ăn đi."
Nhà tư bản Tạ Di lại phát biểu "Ấy, tôi chỉ nói tôi không chia tiền, chứ đâu có nói tôi không ăn."
Lại Băng Tuyền lại tiếp lời "Vậy tôi cũng muốn ăn."
Thẩm Dương Khanh "Anh cũng ăn."
Liễu Ốc Tinh "Ờ… được không ạ?"
Khâu Thừa Diệp "Tại sao lại không được? Là bọn họ mua sai trước mà "
Nhà tư bản nhìn thấy mấy người cũng phải rơi lệ đó.
Cười chết mất, đúng là bóc lột trắng trợn mà.
Tiêu Cảnh Tích dùng hết tiền mua bánh mì nhỏ Panpan tức không tả nổi, nói gì cũng không chịu thỏa hiệp, cuối cùng tự mình cầm hết số bánh mì nhỏ qua một bên lặng lẽ ăn, đó là sự tôn nghiêm cuối cùng của anh ta.

⬅ Trước Tiếp ➡