Yêu Sát thật sự càng ngày càng xuấtsắc rồi, từ ban đầu chỉ đơn thuần làm trò điên khùng giờ biến thành chương trình có chút ấm lòng, vừa nghĩ đến sắp kết thúc lại thường thấy hơi buồn.
Cảm giác kết thúc buổi biểu diễn náo nhiệt, thu dọn về nhà thế này, làm tôi có cảm giác hụt hẫng như hạnh phúc sắp kết thúc…
Chị em ơi tôi hiểu bạn Cho nên tôi cũng rưng rưng nước mắt rồi
Trên bình luận trực tiếp đang trò chuyện sôi nổi, tɾong chương trình họ cũng đã ăn cơm xong chuẩn bị về thôn.
Vì ở chung là hai ngày một đêm, cho nên bây giờ họ phải quay về thu dọn hành lý trở về biệt thự.
Trải nghiệm nông thôn hai ngày một đêm cũng sắp kết thúc viên mãn.
Nhưng…
Dường như cũng không tính là viên mãn.
Lúc về vẫn phải lái chiếc xe lam đïện lúc đến, lần này Khâu Thừa Diệp lại nhanh chân hơn Tạ Di một bước lao lên ghế lái, nói chắc như đinh đóng cột "Để tôi lái "
Tạ Di bị người khác nhanh chân đến trước nhướng mày "Anh biết lái không?"
"Biết Chẳng phải chỉ là xoay xoay tay lái thôi sao, có gì mà không biết? Chiếc xe này tôi lái " Giọng điệu của Khâu Thừa Diệp không cho phép nghi ngờ.
Không vì gì khác, chủ yếu là không muốn ngồi xe của Tạ Di nữa.
Con đường lúc đến anh ta không muốn trải nghiệm lần thứ hai.
Tạ Di nhún vai "Được thôi, vậy tôi đổi chiếc khác lái."
Hứa Sương Nhung hơi cau mày "Thế này không ổn đâu, anh Khâu, dù sao thì anh cũng chưa từng lái qua, hơn nữa đường buổi tối vốn không dễ đi như ban ngày, tôi thấy vì an toàn vẫn nên để người có kinh nghiệm lái…"
"Cô coi thường ai thế "
Lời cô ta còn chưa dứt đã bị Khâu Thừa Diệp không chút nể nang cắt ngang "Chỉ một chiếc xe rách mà tôi còn lái không xong à? Hơn nữa bên đường đều có đèn đường, xe cũng có đèn xe, ban ngày ban đêm thì có gì khác biệt? Không có chuyện gì mà Khâu Thừa Diệp tôi không làm được "
Lại nữa rồi, màn làm màu hàng ngày của anh Mimi.
Bảo sao hôm nay anh Mimi vẫn chưa làm màu, hóa ra là chờ ở đây.
Hứa Sương Nhung ngập ngừng mở miệng, cuối cùng vẫn không lay chuyển được Khâu Thừa Diệp, quay người lên chiếc xe thứ ba.
Tạ Di bên này đang rao gọi hành khách, vừa quay đầu nhìn lại, Thẩm Dương Khanh đã ngồi vào ghế phụ vàng bên cạnh cô.
"Ồ " Tạ Di nhướng mày, lập tức tươi cười hớn hở "Anh muốn ngồi xe của em à?"
Chiếc xe nhỏ không ai ngó ngàng cuối cùng cũng chào đón vị khách đầu tiên chủ động đến gần, khó tránh khỏi có chút kích động nhỏ.
Thẩm Dương Khanh không nhịn được cười "Chào đón anh không?"
"Chào đón Vô cùng chào đón Lát nữa anh cứ cảm nhận kỹ năng lái xe của em đi, bao…"
"Bao lên trời." Lại Băng Tuyền đi ngang qua xe nhanh mồm nhanh miệng tiếp một câu, sau đó chạy lên xe của Khâu Thừa Diệp.
Hahahaha chị Lại cũng ngày càng nghịch ngợm rồi.
Nhưng sao chị Lại lại chạy lên xe anh Mimi rồi?
Hết lựa chọn rồi mà. Đầu tiên bà Tạ là một tay đua tử thần, Hứa Sương Nhung lại là người chị ấy ghét, vậy chẳng phải chỉ có thể chọn Khâu Thừa Diệp thôi sao?
Cũng đúng ha, chị Lại đáng thương ơi…
Ba chiếc xe nhanh chóng được phân chia xong, chạy trên con đường về thôn.
Vì đã bớt đi xoài, cho nên bây giờ một chiếc xe nhiều nhất có thể ngồi bốn người, thế là hình thành cục diện thế này.