⬅ Trước Tiếp ➡
Lúc này Hứa Sương Nhung sớm đã không còn vẻ ngoài hào nhoáng lộng lẫy thường ngày, cô ta để mặt mộc, môi hơi tái nhợt, ánh mắt ảm đạm vô hồn.
Sau khi biết cô ta là kẻ chủ mưu vụ việc, Lại Băng Tuyền và Khâu Thừa Diệp đều quyết định truy cứu đến cùng, kiện tụng là việc không thể thiếụ
Với thế lực của nhà họ Lại và nhà họ Khâu, bản án mà Hứa Sương Nhung phải đối mặt sẽ không nhẹ.
Nhưng dù vậy, cô ta vẫn không hề nhượng bộ.
"Tạ Di, cô có gì đáng để đắc ý chứ?"
"Cô chẳng qua chỉ là biết trước cốt truyện hơn tất cả chúng tôi, cho nên đã sắp đặt mọi thứ, mang the0 hack đến thế giới không thuộc về cô này, làm đảo lộn tất cả lên, cô liền thấy mình thắng rồi sao?"
Hứa Sương Nhung chợt nhếch đôi môi tái nhợt cười "Đừng có đắc ý vênh váo Cướp được thì vẫn là cướp được Cô không phải người của thế giới này, vĩnh viễn cũng không phải "
"Cô tưởng mình có thể sống đời với Thẩm Dương Khanh sao? Đừng ngây thơ nữa Nam chính định mệnh của cô chỉ có thể là người đàn ông tên Mộ Dịch Hòa kia, trở thành vợ yêu tɾong hậu cung của anh ta mới là đích đến cuối cùng của cô "
"Cô sẽ không ở lại đây quá lâu đâu, bởi vì mọi thứ rồi sẽ quay về đúng quỹ đạo "
Hứa Sương Nhung trông như điên cuồng lay cửa bị hai cảnh sát xông vào ngăn lại, nhưng dù bị giữ chặt tay, cô ta vẫn cười với Tạ Di.
"Cô sẽ không có được cuộc đời đại nữ chủ thuộc về tôi, không có được Thẩm Dương Khanh, cũng không có được tự do..."
...
Lúc đi ra từ đồn cảnh sát, vẻ mặt Tạ Di vẫn còn hơi mơ hồ.
Những lời Hứa Sương Nhung vừa nói cứ quanh quẩn tɾong đầu cô không dứt.
"Một người đến từ thế giới khác, sao lại có thể vọng tưởng sống cả đời ở đây chứ "
"Cô sớm muộn gì cũng sẽ quay về thôi, sớm muộn gì cũng..."
"Tách."
Lon nước ấm áp áp lên má cô hơi lạnh đi vì gió thổi, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
Quay đầu lại, người đàn ông đứng tɾong gió thu hơi nghiêng đầu, đôi mắt đào hoa xinh đẹp cong lên ý cười, buồn cười nhìn cô.
"Thường thì em lộ ra vẻ mặt này đều là vì đói rồi."
"Muốn thử một lon đồ hộp nóng hổi không?"
Tạ Di nhận lấy lon nước nóng từ tay anh, nhìn dòng chữ Cháo Bát Bảo Bánh Gạo Đậu Đỏ Rau Mùi trên đó, không khỏi bật cười thành tiếng.
"Anh mua cái lon kỳ lạ thế này ở đâu vậy?"
"Máy bán hàng tự động bên kia." Thẩm Dương Khanh hơi nhướng mày "Anh đoán càng kỳ lạ thì người nào đó sẽ càng thích, đúng không, 0521?"
"Đúng là hiểu em ghê, 0606."
"Vậy tìm chỗ nào ngồi một lát nhé?"
"Đến ghế dài công viên bên cạnh đi."
Vì chương trình tạm thời gián đoạn ghi hình, công ty cũng chưa kịp sắp xếp công việc khác cho cô, cho nên đột nhiên rảnh rỗi hẳn.
Công ty của Thẩm Dương Khanh dường như cũng giao cho đối tác làm ăn quản lý từ lâu, tóm lại cũng là một người rảnh rỗi giống cô.
Tạ Di uống một ngụm đồ hộp, vừa nhăn mặt vì khó ăn, vừa dùng đïện thoại trả lời tin nhắn của Du Hồng Huyên tɾong nhóm.
Bò Tót Vui Vẻ bản Sữa Chua Uống Ừ, cho nên gần đây không cần ghi hình nữa, cụ thể bao giờ quay tiếp thì phải chờ thông báo, bên tổ chương trình chắc cũng bận tối mắt tối mũi rồi.
Đạo diễn Ngưu lần này đúng là trời sập thật rồi.

⬅ Trước Tiếp ➡