"Tôi đúng là đã đồng ý không trốn cậu, nhưng tôi cũng phải sống chứ." Tạ Di mỉm cười "Cậu suốt ngày nghĩ cách hành chết tôi, tôi lại không được trốn, tôi là loại người tiện tới vậy à?"
"Tôi chỉ rấttò mò, về cái gọi là sự thật của thế giới này. Tiểu thuyết, thiết lập, nhân vật gì đó, đều là tôi nghe được từ miệng cô và Hứa Sương Nhung."
Úc Kim Triệt cười nhạt "So với nghe người khác nói lại, tôi càng muốn tự mình kiểm chứng."
"Hứa Sương Nhung nói cô không thuộc về thế giới này, tôi cũng chỉ muốn xem xem, cấu tạo cơ thể của cô rốt cuộc có gì khác với chúng tôi mà thôi."
Tạ Di vẫn mỉm cười "Đây chính là lý do cậu muốn nhốt tôi vào phòng tối để giải phẫu?"
"Sao..."
Úc Kim Triệt the0 phản xạ định nói dối, nhưng đột nhiên lại nghĩ đến điều gì đó, lộ ra nụ cười tinh tế "Cũng đúng, tôi quên mất cô rấthiểu tôi, cũng biết được một số chuyện tôi từng làm từ cuốn tiểu thuyết kia."
"Nói dối trước mặt cô dường như không có ý nghĩa gì."
"Cậu biết là được rồi, vậy tôi đi..." Tạ Di đang định đi vòng qua cậu ta để rời đi, đột nhiên ngửi thấy mùi vị khác thường.
Mùi hương kỳ lạ thoang thoảng tɾong không khí, Tạ Di chỉ cảm thấy trước mắt hơi choáng váng, mơ màng chỉ thấy khóe môi dần nhếch lên của Úc Kim Triệt, và nét đắc ý tɾong mắt cậu ta.
"Chị ơi, em đã mong chờ ngày này rấtlâu rồi."
"Khoảng thời gian hai người thuộc về chúng ta, cuối cùng cũng sắp..."
"Bốp "
Úc Kim Triệt còn chưa diễn xong, đầu đã bị vỗ ma͙nh một cái từ phía saụ
Thủ phạm là Thẩm Dương Khanh không biết đã đến từ lúc nào, lúc này đang một tay đút túi cười như không cười nhìn cậu ta.
"Khoảng thời gian riêng của cậu và ai cơ?"
Cái vỗ kia của anh nhìn qua thì tùy ý, nhưng thực chất không hề thu lại chút sức lực nào, suýt nữa thì đánh cho Úc Kim Triệt chấn̵ động não luôn.
Úc Kim Triệt rấtbất ngờ trước sự xuấthiện của anh, đáy mắt lóe lên vẻ bực bội vì kế hoạch bị phá đám, bàn tay giấu tɾong túi siết chặt lấy cái túi thơ๓ đang tỏa mùi kia.
"Anh Thẩm, anh đến thật không đúng lúc mà. Nếu đã vậy, tôi chỉ đành để anh cũng..."
"Bốp "
Lại một tiếng vỗ đầu vang lên giòn giã.
Giọng Tạ Di vang lên từ sau lưng cậu ta "Để ai cũng? Cũng gì? Em trai, tôi còn chưa ngất đâụ"
Úc Kim Triệt không thể tin nổi quay đầu nhìn Tạ Di vẫn đứng sừng sững "Không phải chị nên đã..."
"Ngại quá nha, gần đây bị cảm nên hơi nghẹt mũi." Tạ Di toe toét cười, dụi dụi mũi "Không ngửi thấy mùi gì hết."
Úc Kim Triệt há miệng, vừa định nói gì đó.
"Bốp "
Thẩm Dương Khanh phía sau lại vỗ vào đầu cậu ta một cái nữa.
"Em trai Kim Triệt, nói chuyện sao lại có thể lơ đãng thế, nhìn bên này."
Úc Kim Triệt đau đớn quay đầụ
"Bốp "
Tạ Di lại vỗ vào đầu cậu ta một cái nữa.
"Chẳng phải đang nói chuyện với tôi trước sao, còn chưa nói xong mà, Úc Kim Triệt, nào hai chúng ta nói chuyện tiếp đã."
Úc Kim Triệt quay đầụ
Thẩm Dương Khanh "Bốp "
Úc Kim Triệt lại quay đầụ
Tạ Di "Bốp "
Hai người cứ như động cơ vĩnh cửu vậy, nhằm đầu Úc Kim Triệt mà bốp bốp bốp bốp bốp một trận, cuối cùng Úc Kim Triệt không thể nhịn được nữa liền hướng tầm mắt ra giữa, không nhìn về phía bất kỳ ai.