⬅ Trước Tiếp ➡
Mục tiêu của anh ta quá ma͙nh mẽ, vừa xuống xe đã đi thẳng về phía Liễu Ốc Tinh, kết hợp với ý đồ của bản thân anh ta, nghĩ cũng biết anh ta nhất định sẽ chọn đối tượng nhiệm vụ là Liễu Ốc Tinh.
Còn về nội dung nhiệm vụ của anh ta là gì...
Vừa đi vào phòng triển lãm, Khâu Thừa Diệp liền đi the0 bước chân của Liễu Ốc Tinh đến trước một bức tranh hoa hướng dương.
Thấy Liễu Ốc Tinh đang nghiêm túc thưởng thức bức tranh, anh ta cũng giả vờ vô tình hỏi ở bên cạnh
"Cô thấy bức tranh này thế nào?"
Liễu Ốc Tinh nghiêng đầu, lúc thấy là Khâu Thừa Diệp thì hơi kinh ngạc, dù sao thì anh ta trông không giống người sẽ hứng thú với mấy bức tranh này.
"Cũng không tệ." Cô ấy không hề có ý định giao lưu sâu sắc với Khâu Thừa Diệp, cho nên câu trả lời cũng cực kỳ qua loa.
Khâu Thừa Diệp lại dường như không nhận ra sự qua loa này, ngược lại còn lấy làm đắc ý vì Liễu Ốc Tinh đáp lại mình.
Cằm lập tức hơi hất lên, tự tin hơn thấy rõ bằng mắt thường.
"Cũng không tệ là ý gì? Làm người phải có chủ kiến, thích là thích, không thích là không thích, tôi không cần loại đáp án nước đôi mập mờ này."
"?" Liễu Ốc Tinh liếc nhìn anh ta như nhìn kẻ thần kinh, sau đó không hề chiều chuộng anh ta chút nào, quay người đi về phía bức tranh tiếp the0.
Khâu Thừa Diệp là loại người điển hình được đằng chân lân đằng đầu, thấy may mắn vì mình không nói chuyện nhiều với anh ta, nếu không e là anh ta còn có nhiều đạo lý lớn hơn nữa để nói.
Nhưng Khâu Thừa Diệp rõ ràng không định bỏ qua cho cô ấy.
"Nói một câu đã giận rồi à? Liễu Ốc Tinh, cái tính này của cô là học the0 Tạ Di phải không, càng ngày càng không có kiên nhẫn rồi, như vậy không tốt đâụ"
Anh ta lại lần nữa đi the0 đến trước mặt Liễu Ốc Tinh, không bỏ cuộc hỏi "Vậy bức tranh này cô thích không?"
"Bình thường."
"Sao lại là câu trả lời như vậy nữa, tôi chẳng phải đã nói rồi sao, thích là thích, không thích là không th..."
Lần này lời còn chưa nói xong, Liễu Ốc Tinh h0àn toàn mất hết kiên nhẫn, quay người tăng nhanh bước chân như trốn quỷ mà bỏ đi.
Kết quả Khâu Thừa Diệp cũng sải bước dài hơn đuổi the0.
"Vậy bức tranh này, cô thích hay không thích? Ở đây có nhiều tranh như vậy, thể nào chẳng có bức cô thích chứ?"
Bị quấy rầy dai như đỉa đói thế này, Liễu Ốc Tinh cuối cùng cũng không thể nhịn được nữa, dừng bước, quay người nghiêm túc nói với Khâu Thừa Diệp
"Không thích. Anh Khâu, bức tranh anh chỉ tôi không thích, nội dung anh nói tôi không thích, và cả con người anh nữa, từ đầu đến chân tôi đều không thích."
Không thích Không thích Không thích
Ba tiếng "không thích" của Liễu Ốc Tinh như những mũi tên nhọn đâm ma͙nh vào tim Khâu Thừa Diệp.
Anh ta loạng choạng lùi lại mấy bước như bị sét đánh, môi mấp máy hồi lâu mà không thốt ra được lời nào.
Liễu Ốc Tinh thì đã phóng khoáng quay người rời đi, cùng Lại Băng Tuyền ở phía bên kia thưởng thức tranh rồi.
Dân hóng chuyện trên khu bình luận sớm đã cười toe toét vì xem náo nhiệt không sợ chuyện lớn.
Hahahahahahahaha.
Anh Mimi nhìn qua thì chỉ là nhiệm vụ thất bại thôi, nhưng thật ra cuộc đời cũng toi rồi.

⬅ Trước Tiếp ➡