Tạ Di nhìn động tác của cậu ta, một giây liền hiểu ra, lập tức giơ tay.
"Tôi tố cáo, nhiệm vụ của Úc Kim Triệt là để tôi nắm tay cậu ta "
Thế là nhiệm vụ của Úc Kim Triệt cũng thất bại.
...
Dạo xong khu phố, rồi nghe xong buổi hòa nhạc, cuối cùng cũng đến giờ cơm tối.
Lúc này trời đã h0àng hôn, họ đến nhà hàng trên không nằm ở tòa nhà cao tầng, góc độ vừa hay có thể nhìn thấy mặt trời lặn.
"Nơi đây còn được gọi là nhà hàng Hoàng Hôn."
Nhân viên phụcvụ nhà hàng nói "Nhà hàng chúng tôi có một lời đồn, hai người nắm tay nhau vào đúng khoảnh khắc mặt trời lặn h0àn toàn thì có thể ở bên nhau mãi mãi."
Nhân viên phụcvụ rời đi, Tạ Di nhìn mặt trời đang dần lặn ở phía chân trời, vẻ mặt đăm chiêụ
"Hôm nay vất vả cho mọi người rồi "
Giọng đạo diễn Ngưu vang lên "Trước đó chương trình đã trải qua đủ loại sự kiện, rấtvui vì mọi người vẫn bằng lòng quay lại ghi hình, Yêu Sát có mọi người là phúc lớn nhất của tôi "
"Cho nên tôi, Ngưu Bút, xin tuyên thệ tại đây, sau này nhất định sẽ đối xử tốt với mọi người, nói thế nào thì cũng xem như đã cùng nhau trải qua sinh tử rồi mà..."
"Ngày đầu tiên làm việc lại đã chuẩn bị bữa tối thịnh soạn cho mọi người, mọi người cứ thư giãn thoải mái hưởng thụ đi Ăn tối xong chúng ta có thể về biệt thự nghỉ ngơi rồi "
Đạo diễn Ngưu nói xong liền lùi ra, để lại khung hình cho sáu vị khách mời.
Vì đã đặt trước nên nhân viên phụcvụ rấtnhanh đã dọn đủ các món ăn lên.
Đúng như lời đạo diễn Ngưu nói, bữa tối hôm nay vô cùng thịnh soạn, sáu người ngồi ở hai bên bàn dài, khách mời nam nữ mỗi bên một phía, trên bàn dài bày đầy ắp mỹ thực phong phú.
Hiếm thấy Tạ Di không tỏ thái độ quá phấn khích trước sự xuấthiện của đồ ăn, vẫn giữ vẻ mặt lơ đãng.
"Cô Tạ, sao vậy?" Liễu Ốc Tinh hơi lo lắng nhìn Tạ Di.
Liễu Ốc Tinh giỏi quan sát, thật ra từ buổi chiều đã phát hiện ra sự khác thường của Tạ Di.
Trông thì vẫn vô tâm vô phế như mọi khi, nhưng tɾong ánh mắt lại luôn thoáng nét u sầụ
Giống như có tâm sự gì đó.
Cô ấy the0 phản xạ đưa tay nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Tạ Di đang đặt trên bàn.
Trước đây đều là cô Tạ khuyên giải cô ấy, lần này, tuy không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng cô ấy cũng muốn làm chút gì đó cho cô Tạ.
"Dù thế nào đi nữa... tôi vẫn ở đây." Sau khi cân nhắc một lát, cô ấy nói như vậy.
Lời vừa thốt ra liền cảm thấy hơi ngại ngùng, nhưng nhớ lại dáng vẻ kiên định mỗi lần Tạ Di an ủi mình, cô ấy liền ép bản thân cũng phải kiên định "Bất kể xảy ra chuyện gì rồi cũng sẽ qua thôi "
Vừa nói xong, đã thấy Tạ Di cười híp mắt nhìn cô ấy, tɾong ánh mắt còn mang vài phần trêu chọc.
"Liễu Ốc Tinh, hóa ra cô lại không biết an ủi người khác thế này à?"
"A... tôi..." Liễu Ốc Tinh lập tức càng ngại ngùng hơn, cười cười "Vẫn cứng nhắc quá sao?"
"Nhưng rấtcó tác dụng͟͟." Tạ Di cười hề hề "Tôi cảm nhận được sức ma͙nh rồi."
Khóe mắt liếc thấy mặt trời sắp lặn xuống đường chân trời, Tạ Di kiên định đứng dậy đi về phía đối diện.
Liễu Ốc Tinh còn đang thầm vui vẻ vì lời nói của Tạ Di, thấy hành động đột ngột đứng dậy của Tạ Di, liền khó hiểu nhìn sang.