⬅ Trước Tiếp ➡
"Nhưng anh Thẩm sao lại..." Liễu Ốc Tinh đăm chiêu "Lẽ nào là ngại ngùng hả?"
Lời vừa dứt, tɾong tầm mắt cô ấy xuấthiện một chai nước.
Là Khâu Thừa Diệp đưa tới.
Khâu Thừa Diệp vừa quét xong chuồng mèo còn đang mặc tạp dề màu đỏ của nhà tình thương, đe0 găng tay cao su màu hồng, có chút dáng vẻ ông chồng nội trợ rồi.
Nhắc đến Khâu Thừa Diệp, hai ngày nay đúng là có hơi an phận quá mức.
Không giống như trước đây đụng tí là nổi khùng, ngay cả việc dọn dẹp chuồng mèo loại chuyện đối với anh ta mà nói chắc chắn sẽ ghét bỏ, hôm nay cũng chỉ làu bàu hai câu rồi đi cầm chổi quét.
Người tinh mắt đều biết màn thay đổi này của anh ta là vì ai, người tɾong cuộc Liễu Ốc Tinh sao lại không rõ chứ.
Cô ấy hơi cau mày, lịch sự mà không mất đi sự xa cách từ chối.
"Cảm ơn, tôi không khát."
Sắc mặt Khâu Thừa Diệp biến đổi, rõ ràng là tức giận rồi, nhưng cũng chỉ hờn dỗi thu chai nước về tự mình tu một hơi hết sach.
Anh Mimi đây là tɾong cơn tức giận đã tức giận thêm một chút.
Não yêu đương quả nhiên là thẩm mỹ y tế tốt nhất của đàn ông, mấy ngày nay nhìn Khâu Thừa Diệp cũng mày thanh mắt tú hẳn lên.
Tỉnh táo lại đi chị em ơi. Điều Khâu Thừa Diệp thể hiện chỉ là bộ mặt anh ta muốn Liễu Ốc Tinh nhìn thấy thôi. Mọi người tưởng anh ta thật sự thay đổi rồi sao? Thật ra không có, anh ta cần tức giận vẫn cứ tức giận, chỉ là nhịn xuống thôi.
Đúng vậy, cho nên tôi vẫn luôn nói chị Liễu rấttỉnh táo. Chị ấy chưa bao giờ vì vẻ ngoài giả tạo của Khâu Thừa Diệp mà dao động, chị ấy luôn rấtrõ ràng mình muốn gì.
Sau khi làm xong công việc buổi sáng, buổi chiều không còn gì cần bận rộn nữa.
Nhà tình thương chuẩn bị cho họ bữa trưa thịnh soạn và thời gian nghỉ trưa đầy đủ.
Tạ Di đuổi the0 Thẩm Dương Khanh chạy trốn cả buổi sáng, lúc này cuối cùng cũng có thể chặn được Thẩm Dương Khanh trên bàn ăn, diễn ra một màn bạn ăn bá đạo cưng chiều hết mực.
"Đùi gà này anh ăn đi, thịt bò này anh ăn đi, sườn he0 này cũng anh ăn luôn "
Mặc dù mỗi miếng thịt đưa ra đều có thể thấy sự tiếc nuối và đau lòng mãnh liệt tɾong mắt Tạ Di, nhưng cô vẫn kiên quyết làm như vậy.
Lời tỏ tình sến súa cũng thuận miệng nói ra.
"Ăn no vào, đồ háu ăn nhỏ." Cô nhìn Thẩm Dương Khanh đầy thâm tình "Nếu anh mà đói, tôi sẽ đau lòng lắm đó."
"Phụt... Khụ, khụ khụ khụ..."
Khâu Thừa Diệp ngồi ở đầu kia bất ngờ không kịp đề phòng bị sặc̶, cả người bị sét đánh ngoài cháy tɾong mềm, ánh mắt nhìn Tạ Di vừa kinh hãi vừa không thể tin nổi.
Cũng phải thôi.
Buổi sáng anh ta đều làm việc ở chuồng mèo, không gặp Tạ Di và Thẩm Dương Khanh mấy, tự nhiên cũng không biết Tạ Di hôm nay lại có phong cách như vậy.
Anh ta the0 phản xạ nhìn về phía Lại Băng Tuyền, chỉ chỉ Tạ Di, rồi lại chỉ chỉ vào đầu mình.
Cô ấy, điên rồi?
Lại Băng Tuyền bênh vực người mình vớ lấy đôi đũa xông tới, tóm được Khâu Thừa Diệp vì chân vừa tháo bột còn chưa tiện chạy trốn.
"Anh mắng ai đó hả? Ăn một tát của tôi này..."
Chị Lại uy vũ
Tôi thấy Khâu Thừa Diệp là ngứa đòn rồi.
Thẩm Dương Khanh buồn cười nhìn hành động Tạ Di gắp hết đồ ăn ngon vào đĩa của mình, cũng không ngăn cản.

⬅ Trước Tiếp ➡