⬅ Trước Tiếp ➡
Thẩm Dương Khanh hơi nhướng mày, đôi mắt đen láy sâu thẳm kia cứ thế nhìn cô chăm chú, dần dần khiến cô có chút chột dạ.
"Khụ... Vâng." Ánh mắt Tạ Di lặng lẽ lảng sang bên cạnh, lại bị Thẩm Dương Khanh nhẹ nhàng gõ vào trán, ép sự chú ý của cô quay lại.
"Tạ Di."
Đây là lần đầu tiên anh gọi tên cô.
Giọng anh rấtnhẹ, nhìn thẳng vào mắt cô, nói hết câu từng chữ một
"Công khai vào ngày tỏ tình cuối cùng đi, giống như chúng ta đã lên kế hoạch ban đầu vậy."
"Chúng ta sẽ cùng nhau đón ngày đó."
Trong khoảnh khắc, tim Tạ Di lỡ một nhịp.
Giống như tâm sự cố gắng che giấu bị nhìn thấu h0àn toàn, tất cả ngụy trang đều bị ép gỡ bỏ trước mặt anh, ánh mắt Tạ Di hơi lóe lên, không tự nhiên né tránh ánh mắt anh.
"Anh đúng là hiểu em thật đó."
Ngay cả nỗi lo lắng cô chưa nói ra lời, anh cũng h0àn toàn cảm nhận được.
Bây giờ nghĩ lại, lúc anh kiên quyết từ chối công khai ngay lập tức tối qua, chắc là đã đoán được suy nghĩ của cô rồi nhỉ.
"Em sợ bản thân sẽ rời đi sao?"
Thẩm Dương Khanh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, đầu ngón tay khẽ xoa trên mu bàn tay cô, như thể đang trao cho cô sức ma͙nh.
"Cho nên muốn nhân lúc còn sớm h0àn thành nguyện vọng của anh, vì sợ sẽ không đợi được đến ngày đó?"
Có lẽ ánh mắt của anh quá nóng bỏng và không thể làm ngơ, Tạ Di vẫn từ từ ngẩng mắt lên, đối diện với anh.
"Anh Thẩm, anh biết tên thật của bức tranh tɾong triển lãm hôm đó là gì không?"
"Là Vọng tưởng."
"Bởi vì hiện thực quá tàn khốc, cho nên tác giả đã ban cho nó một cái tên mới, mộng ảo."
"Nhưng giấc mơ..."
"Cuối cùng cũng chỉ là mơ mà thôi."
Có một chuyện cô vẫn luôn chưa nói cho Thẩm Dương Khanh biết.
Hôm đến phòng tạm giam thăm Hứa Sương Nhung, Hứa Sương Nhung không chỉ điên cuồng la hét với cô, mà còn đưa cho cô một cuốn sách.
Cuốn tiểu thuyết mà Hứa Sương Nhung tìm thấy tɾong căn nhà nhỏ ở quê, về thế giới mà cô thuộc về.
Hứa Sương Nhung cố ý đánh dấu đoạn cốt truyện cô gặp tai nạn xe cộ tɾong sách.
"Tạ Di vì cứu Mộ Dịch Hòa, đã kiên quyết đẩy anh ta ra trên đường, còn bản thân lại bị đâm thành người thực vật."
"Cô ấy hôn mê tɾong bệnh viện ba tháng, cuối cùng tỉnh lại tɾong tiếng gọi tha thiết của Mộ Dịch Hòa."
"Lần này, Mộ Dịch Hòa cũng thật lòng chấp nhận Tạ Di."
"Tạ Di, cô biết mấu chốt tɾong đoạn cốt truyện này là gì không?"
"Là ba tháng."
"Sau khi cô bị đâm thành người thực vật, ở thế giới đó sẽ chỉ hôn mê ba tháng, sau đó sẽ tỉnh lại, tiếp tục cùng nam chính của cô tiến hành cốt truyện tiếp the0."
"Tính thời gian, cô đến thế giới này chắc cũng đã hơn tám mươi ngày rồi nhỉ."
"Cách kỳ hạn ba tháng, chẳng còn mấy ngày nữa đâụ"
"Cô nói xem..."
"Thời gian ba tháng vừa đến, cơ thể bên kia cần phải tỉnh lại, cô có bị ép triệu hồi về không?"
...
Tạ Di không phải là người có tính cách dễ bị lời nói của người khác ảnh hưởng.
Lý do duy nhất khiến cô lo lắng không yên là...
Sau khi đọc xong đoạn cốt truyện trên sách, cô đã nảy sinh suy nghĩ giống hệt Hứa Sương Nhung.
"Tạ Di, nhìn anh."
Giọng nói của Thẩm Dương Khanh kéo cô về hiện thực, giọng anh như có ma lực nào đó, luôn có thể mang lại cho cô sự an tâm.

⬅ Trước Tiếp ➡