"Vậy em mua hai phần không phải là được rồi sao." Tạ Di ngước đầu nhìn anh, mắt long lanh "Luôn có một phần của anh."
Cái Này Ai Chịu Nổi
Từ khi bà Tạ bắt đầu chủ động Tạ Dương Rút Ván vẫn luôn có bầu không khí ngọt ngào cao độ, ngọt chết tôi rồi.
Cái này thì có khác gì công khai đâu?
Nhìn nụ cười không đáng tiền kia của ông Thẩm kìa, khóe miệng sắp song song với vai rồi.
Đây chẳng phải là tôi sao, hahahahahaha.
Như khu bình luận đã nói, nụ cười không đáng tiền kia của Thẩm Dương Khanh quả thật không hề che giấu, tɾong đôi mắt đào hoa xinh đẹp dường như lấp lánh những ánh sao, như thể cả thế giới đều sáng bừng lên.
"Chỉ cần là thứ cô Tạ tặng, tôi đều thích."
"Đừng có nói những lời không thiết thực đó nữa, nói, anh muốn gì " Tạ Di bá đạo lên sàn.
Thẩm Dương Khanh không nhịn được cười, giả vờ trầm tư rồi nói "Vậy... cà vạt?"
"Không thành vấn đề Thích màu gì, da báo hay da hổ?"
"Xì... Đều được."
Chúng ta nói là sọc bình thường không được hả?
Mắt nhìn của bà Tạ vẫn độc đáo như vậy.
Ủa không ai hiểu hàm ý Thẩm Dương Khanh muốn bà Tạ tặng cà vạt sao? Con gái tặng cà vạt cho con trai chẳng phải có nghĩa là trói chặt anh lại sao? Ông Thẩm là muốn bị bà Tạ trói chặt đó aaa.
Bớt xem mấy cái phân tích sến súa đó đi
Tôi mặc kệ Ông Thẩm nhất định là có ý này
Bên này Tạ Di và Thẩm Dương Khanh khoác vai nhau đi đến khu đồ nam tầng ba, bên kia, Khâu Thừa Diệp chặn Liễu Ốc Tinh ở khu trang sức.
Anh ta nhíu chặt mày, dường như có lời khó mở miệng, há miệng nửa ngày không thốt ra được chữ nào, Liễu Ốc Tinh mất kiên nhẫn chuẩn bị rời đi.
"Đợi một chút."
Anh ta lại chặn Liễu Ốc Tinh, vẻ mặt càng thêm rối rắm.
"Tối hôm qua... có phải tôi đã nói gì với cô không?"
Khâu Thừa Diệp có một tật xấu, cứ say rượu là dễ quên, những nội dung đã quên nếu may mắn thì hôm sau còn nhớ được, xui xẻo thì vĩnh viễn không nhớ ra.
Sáng nay sau khi tỉnh dậy, anh ta mơ hồ nhớ lại những gì đã xảy ra tối qua, hình như anh ta đã gặp Liễu Ốc Tinh ở trước cửa ßếp tầng một, còn nói gì đó với cô ấy...
Sau đó Liễu Ốc Tinh đã tạt một cốc nước lạnh vào anh ta rồi rời đi.
Vậy, rốt cuộc anh ta đã nói gì?
"Không có, anh nhớ nhầm rồi."
Ngoài dự đoán, Liễu Ốc Tinh trực tiếp phủ nhận chuyện tối qua đã gặp anh ta "Tối qua tôi không gặp anh."
"Không thể nào."
Khâu Thừa Diệp đưa tay ra muốn kéo cô ấy "Rõ ràng tối qua tôi đã gặp cô ở trước cửa ßếp, cô còn tạt nước vào tôi, cô đừng hòng chối "
Lời này vừa thốt ra, lượng thông tin khổng lồ mang đến nhất thời khiến các nhân viên quay phim bên cạnh nhìn nhaụ
Cái này nói ra được hả?
Vãi, nhiều thông tin quá, đợi tôi tiêu hóa chút.
Ý là tối qua anh Mimi say rượu đi tìm chị Liễu làm loạn, còn bị chị Liễu tạt cho một cốc nước?
Trời ơi, sao đoạn này không quay lại, tôi muốn xem cảnh chị Liễu ngược Khâu Thừa Diệp quá đi
Mấu chốt anh Mimi tại sao tự nhắc đến chuyện này, với tính cách của anh ta, bị tạt nước chắc chắn sẽ cảm thấy rấtmất mặt, chỉ mong người khác giúp anh ta giữ bí mật thôi chứ.
Trừ phi... anh ta cũng có chuyện muốn biết