Cô dùng hết sức đẩy Thẩm Dương Khanh trước mặt ra, khoảnh khắc chiếc xe van lao tới, thân xe và cơ thể va chạm phát ra tiếng động cực lớn.
"Rầm... "
Khoảnh khắc cơ thể bay lên không trung, hình ảnh tương tự, dường như chồng lên hình ảnh vụ tai nạn xe cộ mà cô đã phải chịu ở thế giới kia ba tháng trước.
Giây phút trước mắt chìm vào bóng tối, tɾong lòng cô chỉ có một suy nghĩ.
Hóa ra số phận...
Thật sự không thể tránh được.
...
...
"Tạ Di "
"Tạ Di "
"Tạ Di "
Từng tiếng gọi dồn dập vang lên bên tai, ồn đến mức Tạ Di nhíu chặt mày, cố gắng mở mắt ra.
Mí mắt nặng̝ như ngàn cân, cô khó khăn mở ra, đập vào mắt lại là một màu trắng chói lòa.
"Tích tắc..."
"Tích tắc..."
Tiếng dịch truyền nhỏ giọt kèm the0 tiếng máy đo nhịp tim vang lên, cô ngửi thấy mùi nước khử trùng của bệnh viện.
Tiếng gọi bên tai cuối cùng cũng trở nên rõ ràng hơn.
"Tạ Di Cuối cùng em cũng tỉnh rồi Tạ Di Tốt quá rồi, em không biết anh đã lo cho em thế nào đâu, anh thật sự..."
Giọng nói của người đàn ông mang the0 vài phần nghẹn ngào cố gắng kìm nén.
Mí mắt Tạ Di giật một cái, chợt có dự cảm không lành này, vội nghiêng đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.
Lập tức thấy…
Người đàn ông dáng người gầy gò ngồi bên giường bệnh của cô, nắm chặt bàn tay cô đặt bên mép giường, như thể đối mặt với bảo bối nào đó vừa mất đi lại tìm thấy được.
Gần như chỉ một ánh mắt, Tạ Di đã nhận ra người này.
Mộ Dịch Hòa, nam chính của thế giới cô từng ở trước đây.
Cho nên...
Cô đã quay về rồi.
"Em hôn mê suốt ba tháng trời, em có biết ba tháng này anh đã trải qua thế nào không..."
Mộ Dịch Hòa nghẹn ngào, dùng đôi mắt thâm tình hơi hoe đỏ kia nhìn cô chăm chú "Tạ Di, anh không ngờ em lại bằng lòng vì anh làm đến mức này. Trước đây anh cứ tưởng em chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của anh, dù sao hoa khôi như em sao có thể thích anh được chứ..."
"Mãi đến bây giờ anh mới biết mình đã sai lầm lố bịch đến mức nào, hóa ra em lại yêu anh nhiều như vậy, yêu đến mức không tiếc dùng mạng sống của mình để đổi lấy mạng anh."
"Tạ Di, anh đồng ý với em rồi, sau này anh sẽ không trốn tránh em nữa, anh sẽ chấp nhận trái tim em..."
Lời còn chưa nói xong, Tạ Di đã rút tay về.
Dùng ánh mắt như nhìn kẻ thiểu năng nhìn anh ta, khóe môi giật một cái, vẻ ghét bỏ không hề che giấu "Tôi nể mặt anh quá rồi đúng không?"
Vẻ thâm tình tɾong mắt Mộ Dịch Hòa khựng lại "...?"
"Cứu anh một mạng chưa đủ, cậu ấm nhà anh còn muốn lấy oán báo ơn nữa đúng không?"
"Không phải, Tạ Di, em sao..."
"Nếu anh cũng nói là tôi cứu anh, vậy viện phí chắc chắn là anh trả nhỉ? À còn phí tổn thất tinh thần sau này của tôi nữa, phí bồi thường mất việc làm khoảng thời gian này, lúc nào đó thanh toán luôn một thể nhé."
Tạ Di h0àn toàn không muốn nghe anh ta nói, rút kim tiêm trên mu bàn tay ra, tốc chăn lên, xuống giường định đi.
Kết quả lại bỏ qua việc cơ thể đã nằm ba tháng này quá yếu ớt, chân vừa chạm đất đã mềm nhũn sắp ngã xuống.
Mộ Dịch Hòa thuận thế giữ lấy cổ tay thon thả của cô, xoay một vòng 360 độ tại chỗ, kéo cô vào lòng...