Chuông gió trên cửa vang lên, Mộ Dịch Hòa bước vào cửa tiệm.
"Một ly Americano đá... Sao lại là cô? "
"Sao lại là anh? "
Anh ta và An Cẩn đứng trước quầy thu ngân đồng thanh nói.
Chỉ tɾong nháy mắt, Mộ Dịch Hòa đã phản ứng lại, nảy sinh ý định trêu chọc "Ở đây cũng gặp được, còn nói không phải yêu thầm tôi sao?"
An Cẩn lập tức tức đến mắt đẹp trợn tròn "Có nhầm không vậy, là tôi làm thêm ở đây trước, là anh đến gặp tôi được chưa "
"Đừng không thừa nhận nữa, con gái các người chính là khẩu thị tâm phi. Một ly Americano đá, làm xong giúp tôi mang đến chỗ ngồi cạnh cửa sổ kia."
Mộ Dịch Hòa nói xong liền quay người bỏ đi, chỉ để lại An Cẩn tức giận đấm vu vơ hai cái vào bóng lưng anh ta.
Sau đó cô ấy bưng ly cà phê đã pha xong qua, Mộ Dịch Hòa the0 phản xạ cầm lên định uống một ngụm, lại lập tức bị bỏng đến mức đặt về chỗ cũ.
"Này Có nhầm không thế hả? Tôi gọi Americano đá, cô lại pha nóng cho tôi? Còn là loại bỏng rẫy nữa chứ "
An Cẩn giấu khay thức ăn sau lưng, cố nén cười "Ồ, là tôi không cẩn thận làm sai rồi, vậy tôi pha lại cho anh ly khác."
"Không cẩn thận cái gì, cô rõ ràng là cố ý, muốn gây sự chú ý của tôi chứ gì?"
Tạ Di xem trộm ở phía xa lộ ra biểu cảm "người g͙ià đi tàu đïện ngầm".
Quả nhiên... không xảy ra chút thay đổi nào cả.
Cốt truyện và đối thoại của đoạn này đều giống hệt như tɾong tiểu thuyết, cốt truyện của thế giới này quả nhiên không dễ bị lay chuyển như vậy.
Thôi bỏ đi.
Cái cần xác nhận cũng đã xác nhận rồi, cảnh tượng này xem thật sự quá chướng mắt, Tạ Di quyết định không nhịn nữa, lật tay vớ lấy cái đĩa trên bàn nhảy qua sofa bay tới.
"Bà nội nhà ngươi tới đây..."
"A "
Lần này Mộ Dịch Hòa cuối cùng cũng có thời gian hét lên rồi, anh ta gần như lộ ra ánh mắt kinh hãi ngay khoảnh khắc nhìn thấy Tạ Di "Tạ Di cô..."
"Rầm... "
Những lời còn lại vẫn chưa kịp nói ra, lại một lần nữa cả hai cùng bất tỉnh.
Nhìn cảnh tượng quen thuộc này, An Cẩn lại lần nữa lộ vẻ mặt ngơ ngác, phát ra tiếng nói nghi hoặc
"Hả?"
...
Tỉnh lại từ bệnh viện, xem thời gian, lần này đã qua hai ngày.
Đứng dậy, thất bại, cúi đầu nhìn cơ thể, hai tay hai chân đều bị trói chặt, so với lần trước đã được nâng cấp một phen.
Nhưng không ảnh hưởng toàn cục, đuổi khéo bố mẹ Tạ đi, gặm đứt dây thừng, rời khỏi bệnh viện, một bộ quy trình liền mạch.
Không vì gì khác, chẳng qua là quá quen tay thôi.
Nhưng lần này, chưa đợi Tạ Di đi tìm Mộ Dịch Hòa đối đầu, đã có người tìm đến cô trước.
Trong quán cà phê, An Cẩn ngồi đối diện với vẻ mặt rối rắm, uống liền mấy ngụm cà phê mới lấy hết can đảm hỏi
"Chuyện đó... cô và Mộ Dịch Hòa có thù oán gì sao?"
Đoạn này là cốt truyện không có tɾong tiểu thuyết, Tạ Di rấtvui lòng trao đổi với cô ấy.
Dù sao thì tɾong tiểu thuyết gốc, ở giai đoạn đầu cốt truyện, Mộ Dịch Hòa tuy đồng thời có tuyến tình cảm với nhiều nữ chính, nhưng giữa các nữ chính không hề có liên hệ.
Mãi đến giai đoạn sau, sau khi tình cảm của các nữ chính đối với Mộ Dịch Hòa đều rấtổn định, giữa họ mới bắt đầu xuấthiện điểm chung, diễn ra hàng loạt phân đoạn tu la tràng.