Tóc tai không chải chuốt lộn xộn một cách tùy tiện, đôi mắt đào hoa vốn luôn xinh đẹp có thần kia lúc này lại thất thần và kinh ngạc nhìn cô.
Áo sơ mi trắng nhăn nhúm không ra hình dạng, nhưng cổ áo lại thắt chiếc cà vạt kia… chiếc cà vạtmua cho anh ở trung tâm thương mại vào ngày xảy ra tai nạn xe hơi.
"Tạ…"
Anh khó khăn mở môi, giọng nói vậy mà còn khàn hơn cả cô vài phần.
Tạ Di không nhịn được đưa một ngón tay chặn miệng anh lại.
"Được rồi, anh đừng nói nữa."
"Em đói rồi."
Cô trước nay không ứng phó nổi với những cảnh sến súa thế này, hoặc cũng có lẽ là vì dáng vẻ của Thẩm Dương Khanh cô chỉ cần nhìn một cái đã thấy đau lòng.
Cho nên cô quả quyết chọn cách chuyển chủ đề, đưa mọi thứ quay về du͙c vọng nguyên thủy nhất của con người – ăn.
Sau khi gửi thực đơn dài như PPT cho Thẩm Dương Khanh, Tạ Di ngẩng đầu, nhìn Thẩm Dương Khanh vẫn đang ngồi trước mặt cô nắm lấy một tay cô.
Nghi hoặc "Anh không đi mua giúp em à?"
"Anh bảo người khác đi mua rồi."
Vừa nói, Thẩm Dương Khanh nắm tay cô càng chặt hơn, ánh mắt từ lúc cô vừa tỉnh lại đến giờ chưa từng rời khỏi người cô một khắc nào.
Thẩm Dương Khanh lúc này quả thực còn giống chú chó lớn bị bỏ rơi hơn cả anh năm 16 tuổi.
"Sáu Sáụ"
Anh cứ thế dùng đôi mắt khiến người ta không thể từ chối nhìn cô.
"Bây giờ anh một khắc cũng không muốn rời đi."
Tạ Di không chút nghi ngờ lại bị cách gọi Sáu Sáu này làm nổi da gà khắp người, the0 phản xạ muốn sửa lại, giây tiếp the0, Thẩm Dương Khanh lại dụi đầu vào hõm cổ cô.
"Đừng để anh đi…"
Tạ Di lập tức cứng đờ cả người, tròng mắt khó khăn di chuyển, nhìn cái đầu xù lông đang tựa trên vai cô.
Khoan đã…
Anh ấy đang làm nũng đó sao?
Sao đột nhiên lại nhìn thấy ảo ảnh một chú chó Golden Retriever lớn đang dụi loạn xạ tɾong hõm cổ mình thế này?
"…Thôi bỏ đi."
Tạ Di khẽ thở dài một hơi, đưa tay ra vỗ vỗ đầu Thẩm Dương Khanh, giọng điệu vừa bất đắc dĩ vừa cưng chiềụ
"Hôm nay phá lệ cho phép anh gọi em như vậy đi."
"Nể tình em đã để anh đợi nhiều ngày như vậy."
"Nhưng em thề."
"Đây là lần cuối cùng rồi."
Thẩm Dương Khanh giỏi chờ đợi à.
Sau này không cần phải đợi nữa rồi.
…
"Xoảng…"
Cửa phòng bệnh đột nhiên truyền đến một tiếng kêu giòn tan.
Liễu Ốc Tinh kinh ngạc đứng ở cửa, nhìn cảnh Thẩm Dương Khanh dụi đầu vào hõm cổ Tạ Di, Tạ Di vỗ đầu anh an ủi tɾong phòng bệnh.
Chiếc túi tɾong tay vì kinh ngạc mà rơi xuống đất.
Điêu Mậu xách túi lớn túi nhỏ phấn khích chạy tới nhìn thấy Liễu Ốc Tinh đang đứng ở cửa, kích động hét lên "Cô Liễu, cô cũng nhận được tin chị Tạ tỉnh rồi mới đến à? Sao lại đứng ở cửa không vào… Vãi chưởng "
Anh ta cũng nhìn thấy cảnh tượng tɾong phòng bệnh, kinh ngạc đến mức tròng mắt suýt lòi ra ngoài.
Phản ứng lại, anh ta lập tức định lao vào.
"Hai người… ưm ưm ưm "
Vừa mới bước vào phòng bệnh một bước đã bị Liễu Ốc Tinh bịt miệng kéo đi.
"Anh Điêu… anh Mậu Mậu, cô Tạ vừa tỉnh lại nhất định rấtkhát, tôi cho rằng chúng ta nên đi mua chút nước cho cô ấy."
"Ưm ưm Ưm ưm ưm ưm ưm "
Người ở cửa ồn ào rời đi, Tạ Di sớm đã chú ý đến họ không nhịn được bật cười thành tiếng.