⬅ Trước Tiếp ➡
Lời còn chưa dứt, Thẩm Dương Khanh chợt nghiêng đầu sát lại gần, đôi môi ấm nóng nhẹ nhàng áp lên môi cô, chặn lại những lời phía sau của cô.
Tạ Di chớp chớp mắt phản ứng hai giây, sau đó cười rồi nhắm mắt lại.
Đương nhiên là nói lời giữ lời rồi.
Cô chính là chị Sáu nói một là một của anh mà.
"Cạch…"
"Rầm…"
"Xoảng…"
"Loảng xoảng…"
Cùng với tiếng ngày càng nhiều đồ vật rơi xuống đất truyền đến, Tạ Di và Thẩm Dương Khanh đang hôn nhau bị làm phiền đồng thời quay đầu nhìn về phía cửa phòng bệnh.
Liền thấy…
Du Hồng Huyên, đạo diễn Ngưu, phó đạo diễn, Điêu Mậu, sếp Trương của công ty, lão Bạch, toàn thể nhân viên tổ chương trình đứng ở cửa.
Đồ thăm hỏi tɾong tay họ toàn bộ rơi xuống đất, mỗi người đều trợn mắt há mồm nhìn chằm chằm vào cô và Thẩm Dương Khanh.
Liễu Ốc Tinh bên cạnh lặng lẽ dời tầm mắt đi, tɾong mắt có vài phần chột dạ.
Vừa nãy anh Điêu… anh Mậu Mậu kéo cô ấy ra ngoài, bề ngoài là muốn bàn hợp tác với cô ấy, thực chất là muốn tạo bất ngờ cho cô Tạ.
Bởi vì bao gồm cả anh Du và tổ chương trình cùng với người bên công ty gia đình của cô Tạ nghe được tin cô Tạ tỉnh lại, tất cả đều chạy đến thăm cô Tạ, vừa hay gặp nhau ở dưới lầụ
Thế là đã làm thì làm cho trót, chuẩn bị tạo bất ngờ cho cô Tạ, chính là kiểu đột nhiên tất cả mọi người cùng xuấthiện ở cửa, hét lớn một tiếng "Surprised".
Kết quả không ngờ…
Ngược lại là cô Tạ và anh Thẩm đã cho họ một bất ngờ cực lớn.
Cô ấy thừa nhận điểm này là sơ suất của mình, quên mất anh Thẩm thật ra cũng vẫn còn ở tɾong phòng bệnh.
"Ờ…"
Người tɾong cuộc Tạ Di vốn nên rơi vào xấu hổ lại dùng ngón tay gãi gãi mặt, nghiêm túc suy nghĩ hai giây, giơ tay lên với những người ngoài cửa "Hi."
Thẩm Dương Khanh cũng giơ tay "Chào buổi chiềụ"
Mọi người ở cửa "…"
Bây giờ là lúc chào hỏi sao
"Hai người Hai người hai người hai người…" Du Hồng Huyên đưa tay ra chỉ vào họ đầy không thể tin nổi, như bị sét đánh.
"A "
Phó đạo diễn phịch một tiếng quỳ xuống đất ngửa mặt lên trời gào thét, vì lý do quá ồn ào mà bị bảo vệ bệnh viện mời đi.
Biểu cảm của sếp Trương công ty đặc sắc như làm đổ bảng màu, rơi vào trạng thái nhảy qua nhảy lại liên tục.
"Giai đoạn đang lên mà công khai tình yêu? Không Nhưng đối tượng yêu đương là anh Thẩm nổi tiếng về từ thiện, danh tiếng siêu tốt? Tốt Nhưng liệu có ai mắng họ tạo scandal không? Không Không đúng, cặp đôi thật sự thì sợ gì scandal chứ Tốt "
Lão Bạch ôm trán cười khổ "Cô chủ cũng thật là."
Điêu Mậu kinh ngạc lảo đảo lùi về sau hai bước "Hóa ra lúc trước tôi nhìn thấy không phải là ảo giác…"
Còn đạo diễn Ngưu, ông ta như con quay vèo một cái xoay vào tɾong, một tay kéo Tạ Di và Thẩm Dương Khanh vào góc tường.
"Cho nên hai người? Cho nên hai người? "
"Hai tụi tôi yêu nhau lâu rồi." Tạ Di giơ bàn tay đang mười ngón đan vào nhau với Thẩm Dương Khanh lên, bình tĩnh nói cho ông ta biết tin này.
"Ầm…"
Dường như niềm tin của ai đó sụp đổ, đạo diễn Ngưu yếu đuối ngã phịch xuống ghế sofa, hai tay chống đất, không thể tin nổi lẩm bẩm.
"Yêu nhau lâu rồi… yêu nhau lâu rồi… Tôi vậy mà một cảnh quay hiệu quả cũng không quay được…"
"Cạch "

⬅ Trước Tiếp ➡