“Tuy chương trình phát sóng đến nay đã xảy ra rấtnhiều tình huống, dẫn đến khách mời ghi hình đêm tỏ tình cuối cùng chỉ còn lại 4 vị, nhưng đây không phải là vấn đề ”
“Bởi vì tình yêu đích thực… không bao giờ vắng mặt ”
Vừa nhìn đã biết đây là lời mở đầu mà đạo diễn Ngưu nhất quyết đòi viết.
Hahaha phó đạo diễn bên cạnh mắt trợn trắng sắp lên đến trời rồi kìa.
Hai vị người dẫn chương trình thật sự không có mâu thuẫn nội bộ sao?
Đề nghị lần sau khớp lời thoại xong hẵng lên nhé hahaha.
“Tiếp the0, xin mời khách mời nam ra sân ”
The0 giọng nói kích động đến vỡ giọng của đạo diễn Ngưu vừa dứt, tiếng đàn cello trầm ấm du dương vang lên.
Cùng với những nốt nhạc, người đàn ông thân hình thon dài bước đến trên con đường hoa.
Hoa hồng trải đầy hai bên bị gió cuốn the0 hương hoa, tràn ngập tɾong không khí.
Người đàn ông tóc đen dày mượt như mực, đôi mắt đào hoa kinh diễm vô cùng, sống mũi anh cao thẳng, đường nét khuôn mặt ưu mỹ tuyệt vời.
Một bộ vest trắng đặt may riêng thêu hoa văn chìm màu xanh lá nhạt, phác họa nên vóc dáng vai rộng e0 thon chân dài của anh, cứ thế bước tới, toàn thân toát lên vẻ cao quý không thể xúc phạm.
Khu bình luận lập tức sôi trào.
Vãi Vãi vãi vãi vãi
Ông Thẩm hôm nay đẹp trai quá trời quá đất, h0àn toàn không phải phong cách như bình thường
Cái phong thái chú rể ập vào mặt này là sao thế Ông Thẩm bình thường đâu có đoan trang thế này đâu
Á á á á á á đẹp trai ngất cả thế giới Bộ vest này thật sự siêu hợp với ông Thẩm Thật ra tôi vẫn luôn thấy ông Thẩm hợp với màu sáng như thế này hơn
Chụp màn hình đến chuột rút tay, một khung hình cũng không muốn bỏ qua
Khóe môi Thẩm Dương Khanh chứa một đường cong, đi về phía trước sân khấụ
Chợt bước chân hơi dừng lại, từ từ quay đầu nhìn qua.
Trên con đường trải đầy hoa kia, chợt lướt qua tà váy màu xanh lá, tà váy quét qua những cánh hoa tươi đẹp, có cơn gió thổi qua, cánh hoa thuận the0 gió bay lên.
Cùng lúc đó, một tiếng hét xé tim xé phổi vang lên
“Cô Tạ Còn chưa đến lượt cô ra sân ”
“Cô Tạ Quay lại đây ”
Tạ Di đứng ở khu vực chờ, nghe tiếng dẫn chương trình như làm trò hề của đạo diễn Ngưu và phó đạo diễn truyền đến từ hướng sân khấu, không khỏi có chút cảm khái.
Cô ngẩng đầu nhìn ra xa phía bờ biển, gió biển thổi tung mái tóc cô, dòng suy nghĩ như thể quay về ngày đầu tiên mới vào đoàn.
Lần đó là lần đầu tiên nhân viên tổ chương trình gặp cô, do đã biết chuyện cô vừa nổi điên trên mạng, ánh mắt mỗi người nhìn cô đều có chút e dè.
Ngay cả đạo diễn Ngưu lúc phỏng vấn sau lần đầu tiên với cô cũng lặng lẽ kéo khoảng cách ra xa mười mét.
Nhưng bây giờ.
Trên mặt mỗi người xung quanh đều tràn ngập nụ cười từ tận đáy lòng, tɾong ánh mắt nhìn cô tràn đầy lời chúc phúc và kỳ vọng.
Dưới sự chung sống ba tháng này, bầu không khí của cả đoàn ấm áp như một đại gia đình.
Nói hôm nay là ngày cuối cùng, cô đúng là có chút không nỡ.
Đang suy nghĩ thì một cơn gió ma͙nh thổi qua, chiếc khăn ch0àng voan mỏng trên vai cô bị thổi bay đi, vậy mà bay thẳng về phía con đường hoa.