Tạ Di đứng thẳng dậy từ tɾong lòng Thẩm Dương Khanh, nghiêm túc và thành khẩn nói với đạo diễn Ngưu "Thật ra tôi ra sân sớm rồi."
Khóe miệng đang tươi cười của đạo diễn Ngưu giật giật.
Nói ra có thể cô cũng không tin…
Là người thì ai cũng nhìn ra cô ra sân sớm rồi
"Hay là bây giờ tôi quay về đi lại nhé." Tạ Di nhấc váy lên quay người định đi.
Lần này đến lượt đạo diễn Ngưu sốt ruột, vội vàng đưa bàn tay vàng ra "Đừng mà, đến cũng đến rồi…"
Hơn nữa từ góc độ đạo diễn của ông mà xem, cảm thấy màn ra sân đầy kịch tính vừa rồi có điểm nhấn hơn màn ra sân thông thường.
Ngay lúc tất cả mọi người tưởng Tạ Di thật sự định đi, bước chân Tạ Di khựng lại, khóe môi nhếch lên một đường cong ranh mãnh.
"Lừa mọi người đó."
"Bùm… "
Một đóa pháo hoa rực rỡ đột nhiên nở rộ trên bầu trời đêm, the0 sau đó là hai đóa, ba đóa… cho đến khi cả bầu trời đêm đều được lấp đầy, tạo thành ba chữ cái TDK.
Lúc tất cả mọi người đều bị màn pháo hoa bất ngờ này thu hút sự chú ý, Tạ Di như làm ảo thuật lấy ra một bó hoa cầm tay, hai tay nâng đến trước mặt Thẩm Dương Khanh.
"Thẩm Dương Khanh Em thích anh "
Cái gọi là ra sân sớm, giả vờ tai nạn quay phim, chẳng qua chỉ là sự chuẩn bị lót đường cho lời tỏ tình bất ngờ mà cô chuẩn bị cho Thẩm Dương Khanh.
Liễu Ốc Tinh và Lại Băng Tuyền đứng ở bờ biển đốt xong pháo hoa nhìn nhau cười, sau đó cùng nhìn về hướng địa điểm ghi hình, vẫy vẫy tay với đạo diễn Ngưu đang mặt mày ngơ ngác.
"Này Nhóc con "
Đạo diễn Ngưu ngơ ngác chớp chớp mắt, lúc này mới phản ứng lại.
Đợt này à, đợt này ông ấy cũng bị lừa vào tròng rồi.
Vãi chưởng
Bà bà bà bà bà… Bà Tạ tỏ tình rồi? Tôi không nghe nhầm chứ Bà Tạ tỏ tình rồi?
Tôi thậm chí từng nghĩ là ông Thẩm tỏ tình, chứ chưa từng nghĩ là bà Tạ đó
Người sống lâu quả nhiên cảnh tượng gì cũng có thể thấy được, huhuhu sống thật tốt
Tôi đã nói mà Tôi đã nói mà Tôi đã nói bà Tạ sớm đã thích ông Thẩm rồi mà
Hoàn toàn không ngờ tới, tôi nên nói không hổ là cô sao, cô Tạ.
Cả ký túc xá cùng xem, nhìn thấy cảnh này cả ký túc xá đều hét lên ai hiểu được chứ
Ánh mắt Thẩm Dương Khanh thu về từ màn pháo hoa đầy trời, nhìn bó bông cải xanh Tạ Di nâng đến trước mặt anh, chợt cười.
Ánh mắt anh như nước mùa thu sóng sánh, đáy mắt chứa đầy ý cười tụ lại vạn nghìn sự dịu dàng.
"Gay go rồi, cô Tạ."
"Ừm? Sao thế?" Tạ Di hai tay ôm bó bông cải xanh mặt mày tɾong ve0 hỏi.
Liền thấy Thẩm Dương Khanh giơ tay lên, Điêu Mậu ở cách đó không xa đột nhiên ôm một bó bông cải xanh lớn được gói tinh xảo tới, đưa vào tay Thẩm Dương Khanh.
Tạ Di lập tức tròn mắt, nhìn bó tɾong tay anh, lại nhìn bó tɾong tay mình.
Mà giây tiếp the0.
"Bùm… "
"Bùm bùm… "
Vô số pháo hoa lại lần nữa nở rộ trên bầu trời đêm, lần này pháo hoa tạo thành hai chữ Tạ Di, còn có một trái tim cực lớn nữa.
Ở đầu kia bờ biển, Du Hồng Huyên hì hục đốt xong pháo hoa lắc đầu thở dài.
"Trung Thẩm so với chị Tám, đạo hạnh vẫn còn thấp."
"Ngay cả đốt pháo hoa cũng bị đoán trước rồi…"