Hạ Dạ phớt lờ sự khoái trá của Tố Nam, cuối xuống nhặt đống hành lý bị cô bạn vứt bên cạnh mà không khỏi cong môi. Quay sang ném cho Tố Nam một cái ba lô.
Cô bạn vội đỡ lấy. "Cậu mà không nhắc thì tớ cũng quên béng đi rồi. Giờ bỗng dưng thấy đói quá. Thức ăn trên máy bay cậu cũng biết mà Hạ Dạ, tớ chẳng thể nuốt trôi. Đi cùng một phái đoàn thật nhàm chán. Nhưng thật sáng suốt khi tớ quyết định tách đoàn, một mình đến Pháp và một số nước lân cận. Nhiều chuyện thú vị lắm Hạ Dạ. Tớ đã làm quen với vài anh chàng cao to, tóc vàng, mắt xanh đấy nhé. Tớ sẽ kể cho cậu nghe chi tiết về anh ấy sau. À, nếu được, tớ sẽ giới thiệu một anh trong số đó cho cậu nhé. Tớ đã vạch ra một kế hoạch thật hoàn mỹ rồi đây."
Vừa nói, Tố Nam vừa lôi ra quyển sổ dày cộm từ ba lô xanh ngọc. "Tớ đã mất rất nhiều công sức cho kế hoạch này đấy. Lần này nếu không thành công, tớ sẽ không thèm chơi với cậu nữa, nghe chưa hả cô Tịch?"
Lướt nhìn sơ lược quyển sổ trong tay Tố Nam, Hạ Dạ không khỏi đau đầu, thốt lên một cách bất lực "Đừng nói với tớ là chuyến đi này của cậu chỉ để phục vụ cho kế hoạch này nhé??"
Tố Nam gật đầu chắn chắn, ôm quyển sổ vào lòng như đứa con tinh thần của mình vậy. "Dĩ nhiên rồi. Việc này liên quan đến hạnh phúc cả đời của cậu mà. Tớ phải dành hết tâm huyết vào nó chứ. Nếu cậu phớt lờ thành quả này của tớ, cậu cũng biết hậu quả thế nào rồi đấy?"
"Tố Nam, cậu có biết Nguyễn Hằng đang phát điên vì cậu không? Anh ta gọi cho tớ khoảng năm lần mỗi ngày đấy, còn cậu…Tớ thật không biết nói sao với cậu luôn."
Liền đó, điện thoại nơi túi quần của Hạ Dạ vang lên. Nhìn tên người gọi hiển thị trên màn hình, Hạ Dạ chìa đến trước mặt cô bạn. "Tự giải thích với anh ấy đi."
Nhìn qua màn hình điện thoại rồi ấn tắt. Tố Nam ném điện thoại cho Hạ Dạ kèm nụ cười ranh mãnh.
" Quên anh ta đi. Cứ mặc anh ta lo lắng đi. Tối nay tớ có hẹn rồi. Tớ sẽ không nghe máy bất kì ai cả."
Rồi Tố Nam xách ba lô lên, đi thẳng về phía trước.
Trước thái độ của cô bạn, Hạ Dạ chỉ có thể lắc đầu ngao ngán đuổi theo.
Họ vừa bước ra ngoài đại sảnh thì một cơn gió lạnh mang chút ẩm ướt ùa đến làm rối tung mọi thứ.
Hạ Dạ vẫy tay bắt taxi rồi cho tất cả hành lý vào xe. Khi Hạ Dạ chuẩn bị khom người ngồi vào ghế cạnh tài xế, Tố Nam đột nhiên kéo cô, nói khẽ, "Hạ Dạ, nhìn đằng kia kìa."
"Sao thế Tố Nam?"
Hạ Dạ vội xoay người về phía Tố Nam, cô nhận ra khuôn mặt tươi sáng cách đây vài giây của cô ấy giờ đã bắt đầu xanh xao vì hình ảnh trước mắt. Như cảm nhận được ánh mắt ai đó đang dành cho mình, người ấy hướng về phía Hạ Dạ, bỗng nhiên đôi măt bừng sáng.
Khoảnh khắc ấy, mọi thứ dường như lắng đọng, chừa chỗ cho không gian tĩnh lặng đến cô độc ngự trị.
Tố Nam nhanh chóng kéo tay Hạ Dạ. Mặt cô cũng lạnh đi vì bóng dáng cách đó chưa đầy mười mét.
Ngay trước mặt họ, bên cạnh chiếc Rolls Royce sang trọng, một người đàn ông toát lên sự cao quý đang áp tai nghe điện thoại.
Khuôn mặt lạnh lùng vô cảm. Dưới đôi mắt sắc bén là chiếc mũi nhọn và đôi môi mỏng kiên định.
Anh ta khoác bộ âu phục màu xám. Mỗi bước đi đều toát lên sự quý phái.
Bên cạnh người đàn ông ấy là một cô gái mặc chiếc váy trắng số lượng của hạn của hãng Chanel.
Mái tóc vàng uốn xoăn một cách tinh tế xõa nhẹ che đi tấm lưng trắng nõn nà. Gương mặt thanh tú, khí chất thanh lịch không kém phần dịu dàng. Tay cô gái khoác nhẹ vào ống tay người đàn ông. Anh ta nhìn cô âu yếm trước khi tiếp tục cuộc điện thoại.