Anh chỉ chủ động gọi điện cho Đường Trì một lần, nghe theo lời ông nội, khi hẹn Đường Trì ra ngoài gặp mặt lần đầu tiên.
Dường như vẫn còn nhớ câu đầu tiên mà cô gái đó nói qua điện thoại: "Xin chào?”
Lời chào đơn giản, giọng nói nhẹ nhàng rất khác với cô gái mà anh cảm thấy ông nội sẽ giới thiệu với anh.
Tuy nhiên, cũng chỉ vỏn vẹn có ấn tượng tương đối ngạc nhiên này.
Ngoài ra, anh đối với Đường Trì cũng đủ xa lạ.
Sau khi cân nhắc trong hai giây, Cố Lâm Tranh phát sóng gọi đi.
Thấy anh đang gọi, Cố Lâm Diệp hét lên và nói thêm: "Anh, anh hỏi tỉ mỉ, nếu cô ấy dám nói dối, hôm nay tôi phải đối đầu với cô ấy ba trăm lần!"
Cố Lâm Tranh thờ ơ liếc nhìn anh ta, Cố Lâm Diệp nuốt những lời còn lại vào bụng.
Trong phòng làm việc rất yên tĩnh. Tuy nhìn thấy con trai thứ hai không chịu thua kém, nhưng nhìn thấy Cố Lâm Tranh chủ động gọi điện cho Đường Trì, Cố Hằng Tiêu cũng hơi vươn cổ ra, muốn cẩn thận lắng nghe.
Chuông reo ba tiếng, điện thoại được kết nối, là một giọng nữ nhẹ nhàng, nghi hoặc: "Cố ... Lâm Tranh?"
Dường như có một chút xưng hô không quen.
Đường Trì vừa chen vào ga tàu điện ngầm không lâu, cô đi chuyển đến trường đại học của mình.
Đông người quá, đến đây đều là sinh viên đại học trở lại trường xen lẫn với những người đang làm việc ,tan ca vào thời điểm này nếu không phải nhờ sự linh hoạt vốn có của cô ấy làm sao cô ấy có thể vượt qua vòng vây chặt chẽ trên cái gọi là tử thần của tàu điện ngầm và thuận lợi chen chúc hết tàu điện ngầm này đến tàu khác mà không boa giờ chậm trễ trong thời gian cao điểm.
Khi lấy điện thoại ra, cô nhìn thấy cuộc gọi đến của Cố Lâm Tranh khiến cô có chút bối rối.
Cô không biết Cố Lâm Tranh sao lại đột nhiên gọi điện cho mình, trong ký ức của nguyên chủ thì căn bản không có chuyện gì cả ngoại trừ đây là lần đầu tiên Cố Lâm Tranh hẹn cô gặp mặt.
Cô muốn gọi tên đầy đủ của Cố Lâm Tranh ngay lần đầu tiên trả lời điện thoại nhưng ngay lập tức cô nhớ ra rằng hai người đã kết hôn rồi, gọi bằng cả họ tên không phải là quá xa lạ sao?
Nhưng miệng phản ứng nhanh hơn não, chỉ là khi gọi ra họ thì lập tức sẽ gọi ra tên.
“uhmmm, là em”
Giọng nói có chút nhẹ nhàng, cảm giác lời nói rất gọn ghẽ.
Những người như vậy đã quen với việc ban hành mệnh lệnh và được sinh ra với đầy kiêu ngạo độc tôn.
Đây vẫn còn 3 trạm nữa mới đến được thành phố của trường đại học, Đường Trì bị chèn ép ở mép ngoài cùng rồi, chèn ép bên cạnh một nhóm sinh viên đại học và một vài nhân viên văn phòng.
Những sinh viên đại học xinh đẹp trong thành phố không hề ít, nhiều người trờ lại trường học nhưng hầu hết họ đều ưa nhìn và hiếm khi đến chen chúc trên tàu điện ngầm, đặc biệt là Đường Trì với ngoại hình được xem là khá dễ thương.
Cô ngửi thấy mùi cơ thể khác nhau của những người xung quanh hơi khó chịu, kể từ khi chính thức giành được danh hiệu vô địch, cô ấy quên mất mình đã không chen lấn tàu điện ngầm bao lâu rồi, đặc biệt là nhìn thấy dáng vẻ tươi tắn mềm mại của cô ấy, nhìn dễ thương đến muốn bắt nạt, bên cạnh còn có một cậu nhóc rõ ràng đang cố tình chèn ép cô ấy
Giọng nói trời sinh của Cố Lâm Tranh dường như xua tan đi phần nào khói mù trong cái môi trường này nhưng vẫn không ngăn được ánh mắt của Đường Trì hướng về người con trai bên cạnh cô, có lẽ là bởi vì ánh mắt của cô quá đáng sợ nên anh ta cũng tự biết rằng mình đã sai rồi vắt sang một bên khác.
Sau đó nghe thấy Đường Trì nhẹ giọng trả lời điện thoại: “uhmm, anh tìm em có việc gì thế?”
a……thật là ngoan !
Giống như kiểu người tròn trịa ,mềm yếu rất được lòng người.
Nguyên bản sự rút lui của nam sinh đó lần nữa cái ác lại sinh ra, dồn nén Đường Trì .
Đặc biệt là anh ta đeo kính trông rất hiền lành, khuôn mặt bình thường như một người lương thiện khiến người ta không thể tưởng tượng được ý nghĩ xấu xa trong lòng hắn
“Cố Lâm Diệp nói em và cậu ta cãi nhau à.”
Cỗ xe rung chuyển lắc lư, ngay lúc đó, người đàn ông đeo kính cận đã dựa sát vào Đường Trì, áp chặt quá, thân xe lắc mạnh anh ta càng mượn thế để dựa lên người Đường Trì, mặt của hắn chỉ còn cách vài centimet nữa thôi là chạm vào mặt Đường Trì rồi, khoảng cách ở gần đó Đường Trì dường như có thể ngửi thấy trong miệng hắn có một mùi hôi thối rất lạ.
Tay hắn cũng nắm lấy eo của Đường Trì, ngay lúc đó, Đường Trì dựng đứng cả người, sởn cả tóc gáy, cả người như sắp nổi da gà , linh hồn run lên, ngay cả lời nói trực tiếp của Cố Lâm Tranh nghe cũng mơ hồ.
Mặc dù người con trai đeo kính cố tình rút lui nhưng vẫn thấy ghê tởm 1 câu: “ xin lỗi nhé, xin lỗi nhé……”
Đường Trì ngay lập tức trấn tĩnh lại: "Cố Lâm Tranh, chờ một chút nhé, em ở hơi vội…”
Cố Lâm Tranh chưa kịp phản ứng gì Đường Trì đã cúp điện thoại luôn.
Sau đó dưới cái nhìn đôi mắt biết cười của người con trai đeo kính, lớn tiếng mắng: “Chết tiệt, nếu mày dám động đến bố mày nữa, cái thứ SB này, hôm nay ba chân mày sẽ cho mày triệt đi, tin hay không ?”
- Tôi không có, tôi không phải, đừng nói bừa !
Cả cỗ xe đều im lặng.
Khi giọng người con gái dễ thương mắng ra cũng có khí chất như cầu vồng, trong tầm mắt của những người khác đang kinh ngạc quay lại, Đường Trì đằng đằng sát khí nhìn chằm chằm người đàn ông đeo kính .
Với hướng đi rõ ràng như vậy cộng thêm những lời mắng mỏ của cô ấy, những người khác vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra?
Đặc biệt khi nhìn thấy khuôn mặt Đường Trì, trên xe rất nhiều người đã chú ý đến rồi, hấp dẫn thành tay heo cũng không có gì là lạ cả…..
Lúc này tàu điện ngầm vừa lúc báo dừng, cỗ xe rung nhẹ rồi dừng lại, người đàn ông đeo kính đỏ mặt bước xuống cùng đám đông.
Đường Trì trợn tròn mắt, càng ngày càng đến gần thị trấn đại học, người thì càng ít đi, xung quanh vẫn còn những vị trí trống cùng với những lời nói cứng rắn của cô ban nãy thì không có người ngu dốt nào lại tìm đến Đường Trì nữa đâu.
“oh…..hình như có chút quen quen…”
“em gái xinh đẹp đến từ trường đại học của chúng ta đúng không?”
“Đường Trì của thiết kế mĩ thuật sân vườn, hoa viên à……tôi dựa vào như thế có hùng dũng không?
………………
Xung quanh có người xì xào bàn tán nhưng tàu điện ngầm không yên tĩnh nên Đường Trì không nghe thấy.
Lúc này, cô lại lấy điện thoại di động ra, gọi lại cho Cố Lâm Tranh, đợi cho đến khi bên kia kết nối, giọng nhẹ nhàng mềm mại hơn:” xin lỗi nhé, vừa có chút chuyện gấp, em đã xử lý xong rồi.”