⬅ Trước Tiếp ➡
Đường Trì nhận cuộc gọi, theo vô thức đi xuống lầu ký túc xá, lúc  này, hầu hết những người đi học về đều ở trong ký túc xá và ăn cơm bên ngoài, dưới lầu người cũng không đông lắm nhưng nam sinh này, vốn dĩ trong kí ức của Đường Trì cũng không có gì ấn tượng cả.
Khi nhìn thấy Đường Trì quay lại, anh ta nở một nụ cười, hàm răng trắng đều tăm tắp , xem ra cũng là một chàng trai vui vẻ.
Đường Trì có chút nghi hoặc :” cậu biết tôi sao?”
Thực tế trong ký ức của nguyên chủ đều không có người này.
Nhìn thấy ánh mắt xa lạ của Đường Trì, khuôn mặt nam sinh bỗng trở lên cứng đờ, nhưng lập tức nở nụ cười :” Tôi là Chu Linh Thải, ngay cạnh phòng tài chính, cách phòng bạn không xa, chúng ta cùng học một khóa học tự chọn, bạn nhớ ra chưa?”
Đường Trì :”…….”
Nếu cô ấy có thể nhớ thì cô ấy đã không bị mất trí nhớ rồi.
Nhưng cái tên Chu Linh Thải này cũng có chút quen tai.
Trí nhớ của nguyên chủ dường như đã từng nghe qua.
Theo dõi cuộc nói chuyện giữa Chu Linh Thải và Đường Trì, những ánh mắt xung quanh dần dần tập trung vào 2 người họ, ánh mắt bọn họ có phần kinh ngạc, Đường Trì chợt nhận ra một điều, Chu Linh Thải này có thể là một người tương đối nổi tiếng, nếu không thì chỉ là cuộc nói chuyện bình thường giữa nam và nữ làm sao có thể thu hút sự chú ý của người khác.
【Phú nhị đại Chu Linh Thải】
Đột nhiên Đường Trì nhớ ra từ này.
Biểu cảm của Đường Trì có chút phân vân :” cậu tìm tôi có việc gì à?”
Chu Linh Thải mỉm cười, “Hàn Điềm là bạn cùng phòng của cậu đúng không? Cô ấy là bạn của tôi, cái này là tôi mua cho cô ấy, phiền cậu có thể mang cho cô ấy được không?”
Đường Trì nháy mắt :” oh, cứ thế đi.”
Vốn dĩ cô và Hàn Điểm cũng có chút liên quan.
Chu Linh Thải lấy ra một chiếc hộp nhỏ, trông giống như hộp đồ ăn vặt :” tôi mua cho Hàn Điềm, bên trong cũng có nhiều, mọi người có thể ăn cùng nhau.”
Đường Trì cầm lấy đồ, tự nhiên lịch sự cười rồi xoay người đi lên lầu.
Chu Linh Thải từ phía sau nhìn lại, ánh mắt đột nhiên trở nên sắc bén hơn một chút, một nam sinh từ phía sau chạy lên :” Anh Chu thế nào rồi, có vở kịch nào không ?”
Chu Linh Thải ha ha lên 2 tiếng : “ Tôi có thể làm gì được ? Cứ đợi đi, sớm muộn gì Đường Trì cũng sẽ bị ta ngâm trong lòng bàn tay.”
Và không chỉ những người khác nói, anh ta cũng nghe qua một số tin đồn
Đường Trì với tính tình mềm mỏng, không dễ mà từ chối người khác, anh ta  chỉ cần xuất hiện vài lần, sớm muộn gì cũng sẽ bị Đường Trì nắm trong lòng bàn tay.
Ồ, đó không phải để xem anh Chu của chúng ta là ai, hệ tài chính à ! Đừng nói gì nữa, tôi dám đảm bảo rằng Đường Trì bây giờ đang cười tự mãn trong lòng đấy mới có thể nói chuyện với cậu ?”
Lời tâng bốc phù phiếm của Chu Linh Thải cũng khá hữu dụng, trên mặt cũng lộ ra một nụ cười quả quyết.
- Nhãi con, con bị ai cướp à?
Đường Trì hoàn toàn không lấy lòng Chu Linh Thải, cùng lắm là coi anh ta là bạn của Hàn Điềm.
Đến ký túc xá, cô ấy đặt cái hộp xuống, thẳng thắn nói :”Hàn Điềm, vừa mới gặp bạn của cậu Chu Linh Thải ở dưới lầu ý, cậu ta nhờ  tớ mang lên đưa cho cậu đấy.”
Hàn Điềm đang đắp mặt nạ ở trên giường, nghe thấy những lời đó, hơi ngẩng đầu lên, có chút kinh ngạc :” Chu Linh Thải?”
Đường Trì gật đầu, Hàn Điềm khựng lại nói :” sau này đừng để ý đến hắn ta nữa nhé .”
Đường Trì chỉ “uhmm” lên một tiếng :” hắn ta nói là bạn của cậu nên tớ mang nó đưa cho cậu thôi, sao thế, cậu và hắn ta có quan hệ không tốt à ?”
“ Cũng không phải là không tốt nhưng S………B…..” Hàn Điềm do dự một chút, liền thay đổi cách nói :” hắn ta và chúng ta không chơi được đâu, tên khốn này nhất định là đang có ý đồ gì khác rồi, lần sau nếu gặp hắn thì mặc xác hắn nhé và nói rằng không có thời gian.”
Câu này Đường Trì nghe cũng đã hiểu.
Trên thực tế có thể thấy Đường Trì và hắn cũng không cùng đẳng cấp.
Thực ra chỉ cần nhìn vẻ mặt của anh ta, Đường Trì đã cảm thấy Chu Linh Thải thuộc loại biết chơi và Hàn Điềm cũng là kiểu chị cả hướng ngoại, người quen trong và ngoài trường cũng không phải là ít , vì thế Hàn Điềm cũng có ý nói thế giới của cô và Đường Trì không giống nhau bởi lẽ Đường Trì là một cô gái ngoan.
Đường Trì gật đầu, ngồi xuống cạnh giường bắt đầu xem xét đồ đạc của nguyên chủ Đường Trì.
Cuộc sống khi quen rồi thì khoảng cách chênh lệch sẽ không lớn nữa, chủ yếu là phương diện tính cách cho nên Đường Trì cũng không cảm thấy khó chịu.
Hàn Điềm nhìn Đường Trì, cô luôn cảm thấy Đường Trì hôm nay có gì đó rất lạ.
Lúc này điện thoại của Đường Trì vang lên.
Nhìn thấy cuộc gọi đến, cô có chút đau đầu, nếu là lúc trước khi ai gọi đến cô đã không muốn nghe rồi, nhưng lần này lại chính là bố mẹ.
Tuy rằng cùng là cha mẹ, nhưng dù sao cũng là cha mẹ của thời gian và không gian khác, Đường Trì trong lòng vẫn có chút cảm xúc không thể giải thích được
Cảm thấy có chút không tự nhiên.
Nhưng cũng không thể không nghe được.
Do dự một lúc, ĐườngTrì vẫn nghe máy.
“ Nhãi con, làm sao mà nghe máy muộn thế, con bị ai cướp à?”
Ngay khi điện thoại được kết nối, Đường Trì đã bị sốc bởi những lời chào hỏi ân cần và quen thuộc của cha mình: “ bố, bố vẫn cứ lo bò trắng răng.”
Đúng, đây chính là bố của cô ấy, người mà lúc nào cũng lo lắng cho cô ấy là bị người ta cướp và đánh. 
Nhưng lúc trước bố lo lắng là tôi đánh người, còn bây giờ đổi thành nguyên chủ, thay đổi rồi thì ông ấy lo lắng Đường Trì này sẽ bị người cướp, dù gì thì cũng là con gái yêu của ông ấy mà.
Trong phút chốc Đường Trì như thả lỏng cõi lòng.
Mặc kệ như thế nào đi nữa, thực ra bố mẹ thì đều như vậy, cho dù Đường Trì có thay đổi thì bố mẹ cũng có gì thay đổi.
Giờ đây cô cũng không biết tại sao mình lại xuyên không nữa, tốt hơn hết là an toàn.
Ở một khía cạnh nào đó, tính cách của cô ấy so với nguyên chủ nhẫn tâm hơn nhiều.
“Bố, cái này không càn phải quan tâm con đâu……”
⬅ Trước Tiếp ➡