Lý trí bảo cô rằng, người này là chồng mới cưới của cô.
Hơn nữa Đường Trì vừa mới nhớ ra, ngày hôm qua cô còn là một khuê nữ bị bạn trai nhỏ bỏ mặc.
Kí ức của bản thân đan xen một đoạn kí ức xa lạ, cô có chút mơ hồ rồi.
“ Ngủ đi.”
Cố Lâm Tranh tin tưởng, mở miệng với giọng nói nhẹ nhàng, đồng thời tắt đèn, cũng cùng cô nằm xuống.
Tuy là hôn nhân thỏa thuận, nhưng Cố Lâm Tranh không đến mức khiến Đường Trì ngủ dưới đất, anh từng đảm bảo sẽ không làm gì Đường Trì, anh nói ra được sẽ làm được, chỉ cần Đường Trì an phận.
Hơn nữa buổi sáng người làm dọn dẹp vệ sinh phòng cũng có thể chú ý đến, nếu báo cáo lại cho hai bố mẹ biết rằng hai người ngủ tách riêng ra sẽ mang đến những phiền phức không cần thiết。
Đây là lý do mà hiện tại Đường Trì nằm trên giường của Cố Lâm Tranh.
Hai người cùng đắp một cái chăn, nhưng chăn rất to, to đến mức giữa hai người có khe hở, chăn lún xuống cũng có thể đắp hết lưng của hai người, cho nên cũng không có trường hợp Đường Trì gần sát vào người của Cố Lâm Tranh.
Chỉ là nằm bên cạnh là một người đàn ông, hiển nhiên là vẫn có thể đủ cảm nhận được hơi thở của anh, Đường Trì toàn thân cứng đờ, lại thêm những kí ức trong đầu cô dần dần trở nên rõ ràng, cả người không hề có ý muốn ngủ, mắt trừng trừng nhìn về bóng tối phía trước, cuối cùng bị một sự thật chấn động đến.
Cô xuyên không rồi.
Hơn nữa không phải xuyên không thành người khác, mà là xuyên không đến không gian song song của bản thân.
Một Đường Trì trọn vẹn, không giống với cô của trước đây và khác với số đông.
Đường đời của họ, hoàn toàn là không liên quan đến đến loại này.
Tôi có chút không quen
Từ hiện tại xuyên không đến làm Đường Trì này, đời người lúc trước, náo nhiệt không gì sánh bằng.
Cô đã không đi học và lên kế hoạch cho đường đời như những đứa trẻ bình thường. Khi còn nhỏ cô được phát hiện tài năng vật lộn thiên phú tương đối cao. Từ đó mà bị dẫn vào các cuộc vận động vật lộn phạm vi trên toàn thế giới vô cùng náo nhiệt, một con đường vinh hiển hát vang, hôm qua, kí ức ngày hôm qua của Đường Trì, cũng là khi cô hai mươi bốn tuổi, cô đã đi đến đỉnh cao của cuộc đời và giành được vinh dự cao nhất trong thế giới đấu vật. Cuộc thi đấu vật UKG được tổ chức năm năm một lần, giải vô địch thế giới với mức tiền thưởng cao tới 10 triệu đô la Mỹ.
Tối hôm đó, cô ăn mừng với bạn bè và người quản lý, kết quả người bạn trai nhỏ đầu tiên được bạn giới thiệu của cô gửi tin nhắn chia tay đến, nguyên nhân là do biết được tin dữ Đường Trì đoạt giải quán quân thế giới, mẹ anh không chịu nổi, và buộc họ phải chia tay, sợ rằng sau này Đường Trì đánh chết bạn trai.
Đường Trì:.......
Hơn nữa, cô luyện tập là để chiến đấu chứ không phải giết người.
Cô và bạn trai nhỏ tuy không có tình yêu phải sống phải chết, nhưng bị người ta đá vẫn là điều đáng buồn, nhất là lúc cô đã bước qua đỉnh cao của cuộc đời mà lại gặp phải kiếp nạn khốn khó.
Tối đó cô uống đến mức bất tỉnh nhân sự
Đợi khi cô lý trí trở lại thì nó đã qua rồi.
Nếu không phải vì một đoạn ký ức rõ ràng trong đầu, cô hẳn đã nghĩ rằng có ai đó đang gây rối với mình.
Mà nguyên chủ của thế giới này, Đường Trì và cô, hoàn toàn là hai người.
Ngoại hình và gia cảnh của họ không có gì khác biệt, nhưng sự khác biệt trong cuộc sống là khi họ còn nhỏ, nguyên chủ không được phát hiện có thiên phú đánh đấm, nhưng lớn lên an toàn, vững vàng như những đứa trẻ bình thường, được đi học và thành tích được tính là đặc biệt, trong mắt bố mẹ cũng là đứa trẻ ngoan, tính cách khéo léo, nghe lời bố mẹ, 22 năm nay chưa từng có bạn trai.
Mặc dù có rất nhiều người đàn ông theo đuổi cô.
Tuy nhiên, nhà họ Cố, một gia tộc có tiếng tăm ở đế đô, không biết bằng cách nào đã tính được tám chữ số mệnh thiên can địa chi của năm tháng ngày giờ của nguyên chủ, điều này hoàn toàn trùng khớp với Cố Lâm Tranh, người thừa kế của gia tộc họ Cố , nguyên chủ đã gặp Cố Lâm Tranh trong một buổi gặp mặt đã quen biết nhau.
Sau đó tức là tập tục cũ, vì mong muốn của người lớn trong nhà, nên kết hôn.
Nguyên chủ tại sao lại có thể đồng ý Cố Lâm Tranh, tình nguyện chấp nhận cuộc Sinh sống trong 22 năm cô luôn sống trong hòa bình, cô cũng có một trái tim chớm nở, nhưng cô chưa từng có một tình yêu thực chất, nên ngay khi gặp Cố Lâm Tranh, cô đã yêu.
Đối mặt với một người đàn ông hoàn mỹ như vậy, quả thực một cô gái xuất thân từ gia đình bình thường như nguyên chủ, nói không rung động quả thực là điều không thể.
Cuộc sống của mỗi người đều rất hoàn mỹ, cho dù sau này nguyên chủ ly hôn với Cố Lâm Tranh, cũng vẫn có thể khoe khoang về việc chồng cũ của mình tuyệt vời như thế nào, vậy thì lý do gì để Đường Trì của một thế giới khác xuyên không tới đây?
Là bản thân Đường Trì ở một thời gian và không gian song song khác, cô muốn sụp đổ!
Cô, một người kiên định theo chủ nghĩa duy vật, không tin vào lý thuyết không gian song song, và kết quả là, những sự thật bây giờ làm cô kinh ngạc.
Hơn nữa, cô ấy sẽ đối mặt với Cố Lâm Tranh như thế nào?
Đường Trì tay chân cứng đờ, nhẹ nhàng lật mình, một động tác nhỏ như vậy, khiến cho Cố Lâm Tranh vừa mới nằm xuống, lại lên tiếng lần nữa: "Ngủ không được?"
Giọng nói trầm thấp, nếu nghe kỹ còn có thể nghe ra một chút ôn nhu, chỉ là Đường Trì lúc này không nghe được.
Tâm trí cô rối như tơ, âm giọng rất khô: "Tôi có chút không quen ..."
Ngay cả khi yêu bạn trai nhỏ, cô cũng chỉ ngầm hôn lên má, giờ lại phát sinh chuyện nằm chung giường với một người đàn ông coi như xa lạ, Trái tim cô lớn bao nhiêu mới có thể tiếp tục ngủ yên.
Mặc dù, vẻ đẹp trai của người đàn ông này khiến cô cảm thấy xấu hổ rung động trong giây lát.
- Cố Lâm Tranh
Nghe thấy lời người đàn ông trong bóng tối, im lặng một lúc sau đó ngồi dậy và bật đèn lên
Ánh đèn lại bật sáng khiến Đường Trì vô thức nhìn anh ta
Cái nhìn thoáng qua vừa rồi đã đủ kinh ngạc nhưng bây giờ anh ta ngồi thẳng người, điều này khiến Đường Trì trong nháy mắt đã có thể nhìn rõ, thật sự là có chút đẹp trai so với nhận thức của Đường Trì
Với vốn từ vựng cằn cỗi trong đầu Đường Trì thì không thể tìm được từ ngữ nào thích hợp để miêu tả anh ta
Lẽ nào lý do xuyên không qua đây chính là để cô ấy có được cái nhận thức lâu năm, vốn dĩ trên thế giới này có phẩm chất tuyệt đỉnh như vậy sao?
Không đúng rồi, thế giới này và thế giới của cô đều giống nhau mà thôi, vậy cái thế giới vốn dĩ ban đầu của cô có phải là cũng có Cố Lâm Tranh không?
Anh ta đột nhiên cúi đầu xuống, dưới ánh đèn nền Đường Trì nhất thời không nhìn thấy biểu cảm của anh ta, chỉ có thể cảm thấy một cảm xúc mơ hồ trong con ngươi của anh ấy sau đó anh ấy đứng dậy rời khỏi giường, thân hình cao gầy, ngay cả trong bộ đồ ngủ, cũng không thể ngăn cản sự hoàn hảo đó.
Mà nhìn theo cách này thậm chí cái khí chất lạnh lùng của anh ta xem ra cũng tương đối khó gần
Ở trong trí nhớ cũng đích thực như vậy rồi
Đường Trì lại lần nữa tâm niệm một câu, cự phẩm nhân gian…