Vì vậy đến cuối cùng cô ấy đã đi đến quái gì trên thế giới này, mới bị Cố gia ngắm trúng ?
****
Mặc dù mẹ Cố nói như vậy nhưng Đường Trì thực sự không tin, cô cảm thấy điều đó không thực tế cho lắm.
Đối tượng ngoan ngoãn , nghe lời nếu Cố gia muốn tìm thì nhất định phải là muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, có càng nhiều càng tốt, hơn nữa còn có rất nhiều cô gái hoàn mỹ và xinh đẹp hơn Đường Trì, thậm chí trong những gia đình tương xứng cũng không phải là không có.
Tại sao lại cứ phải là Cố Lâm Tranh phải gả cho Đường Trì?
Đường Trì cảm thấy trong chuyện này nhất định có cái lý do gì đó đặc biệt.
Giờ phút này, Đường Trì cảm thấy chỉ số thông minh của mình đã đạt tới đỉnh cao.
Và cùng mẹ Cố nói mấy câu, đêm qua cô ấy không ngủ được, giờ phút này thật sự buồn ngủ, nói sẽ tự mình đi ngủ nướng.
Sau đó mẹ Cố dùng ánh mắt mờ ám liếc cô 1 cái.
Đường Trì:……………..
“Được, con đi nghỉ ngơi đi nhé.”
Mẹ Cố sợ cô mệt nên để cô đi nghỉ ngơi, đợi Đường Trì nằm lên giường, cô ấy mới hoàn toàn nhận ra sự thật.
Nima, cô ấy xuyên không rồi, xuyên không rồi à !!!
Tại sao lại thản nhiên như thế, tại sao lại tự nhiên như thế !
Khi tỉnh dậy cô ấy đã biến thành một con người khác ... không đúng, người này là chính mình!
Nhưng đó hoàn toàn là 1 cuộc sống khác, nói là người khác cũng không có gì khác nhau.
Lý do xuyên không là gì?
Đường Trì cẩn thận kiểm điểm bản thân tối qua tại bữa tiệc ăn mừng đã phát sinh mọi chuyện, đó là cô nhận được tin dữ rằng bạn trai nhỏ sắp chia tay, bạn bè khuyên cô nên nghĩ lại xem, thắng trận này có tiền rồi làm sao mà mặt trắng bệch như thế, tìm không thấy……. . khi đó cô ấy vẫn còn say.
Tiếp đó sau khi say rượu , Đường Trì không hề có ấn tượng gì cả.
Ngược lại sau này cô ấy còn có chút lý trí, đã biến thành Đường Trì này
Cô cẩn thận nhớ lại cuộc sống của nguyên chủ lần nữa, tuy rằng một số chỗ còn hơi mơ hồ nhưng về cơ bản tính cô cũng khôn ngoan, nội tâm cũng nhân hậu cũng không có chuyện gì bi thảm hơn xảy ra
Nói chung không có lý do gì để phải xấu hổ? Những người đã xuyên không tới thường đều là vì cô báo thù.
Nhưng nguyên chủ được gả cho Cố gia nhiều tiền như thế, hơn nữa chồng cô lại đẹp trai bất phàm, ngay cả khi đó là một thỏa thuận- xem ra mà nói cũng khá tốt có phải không?
Đường Trì không nghĩ ra lý do gì hơn, chỉ nằm trên giường ngơ ngác nhìn trần nhà, ở nơi đó, cơn buồn ngủ ập đến, cô còn không biết mình đã ngủ từ lúc nào
Điều duy nhất cô nhớ là vào buổi trưa, cô ấy vẫn chưa dậy, người hầu đến gọi cô ấy, cô ấy ngơ ngác trả lời: “không đói, tôi muốn ngủ.”
Sau đó lại chìm vào giấc ngủ, khi tỉnh lại thì đã là 3 rưỡi chiều rồi.
- Người phụ nữ này lại làm nhục anh ta!
Đường Trì ngủ một giấc, tỉnh dậy đầu tóc liền biến thành tổ gà ấp, nhất là sau cả đêm không ngủ, giờ ngủ bù lại càng cảm thấy mệt mỏi.
Lúc tỉnh dậy còn hơi mông lung, nhìn thấy đồ đạc trang trí trong nhà thì sau một cú giật mình thì hoàn toàn tỉnh táo lại.
Đó vẫn là phòng của Cố Lâm Tranh.
Có vẻ như đây thực sự không phải là một cơn ác mộng, việc xuyên không đã trở thành sự thật.
Cô chán nản nhoài người về phía chân giường, bĩu môi sau khi nghi ngờ về cuộc đời, chuẩn bị đứng dậy thì điện thoại bên giường reo lên.
Đường Trì dừng lại trong ba giây, sau đó mới phản ứng lại, nhấc điện thoại lên nghe.
Trước khi trả lời điện thoại, cô xem qua ghi chú, [Nghê Tiệp Nhã].
Kí túc xá của trường có bốn người, mối quan hệ giữa Nghê Tiệp Nhã và cô ấy chỉ có thể nói là bình thường, nói đúng ra thì mối quan hệ giữa Nghê Tiệp Nhã và cả kí túc xá chỉ ở mức trung bình, nhưng vì tính cách của Đường Trì, Nghê Tiệp Nhã có bất cứ chuyện cũng đều thích nhờ Đường Trì giúp.
"Đường Trì, tối nay khi trở về ký túc xá, mang giúp tớ phần cơm nhé, sáu rưỡi, tớ đợi cậu ở kí túc xá. Những món như trước là được rồi."
Cô ta nói rất nhẹ nhàng, như thể đó là một điều bình thường
Đường trì im lặng trong giây lát.
Trong trí nhớ của nguyên chủ, ở trong kí túc xá, Nghê Tiệp Nhã không được chào đón chính là vì cô ta có chút lợi dụng. Ví dụ như trường hợp mang đồ ăn này, bình thường đưa đến rồi, cô ta cũng sẽ không đưa tiền.
Người chủ là người da mặt mỏng, Nghê Tiệp Nhã cũng không thường xuyên nhờ cô giúp. Hai mươi, bao mươi tệ tiền cơm, thi thoảng mang một lần như vậy cô cũng ngại không cần tiền.
Bởi vì không phải cùng một người, các vòng kết nối xã hội cũng khác nhau,tích cách làm người cũng khác biệt lớn.
Thay bằng Đường Trì này, sẽ cảm thấy ngại ngùng sao?
Dĩ nhiên là không thể.
Tất nhiên, cô cũng không từ chối: "Được rồi, chiều tớ mang đến cho cậu. Tiền cơm đến lúc đấy tớ sẽ nói với cậu, chuyển khoản hay đưa tiền mặt đều được nhé.”
Nếu như là Đường Trì của trước kia, có lẽ chỉ nói một câu, được, kết quả là cô còn thêm câu chuyển tiền vào nữa.
Nghê Tiệp Nhã có lẽ không dự đoán được điều này, trên điện thoại im lặng một hồi lâu mới có thể cứng giọng nói: "Được."
Chẳng nhẽ cô ta có thể nói không đưa chăng?
Sau khi cúp điện thoại, Đường Trì tấc một tiếng, quả nhiên môi trường khác nhau sẽ nuôi dưỡng con người khác nhau. vì từ nhỏ cô lớn lên trong môi trường huấn luyện đặc biệt nên tính tình vô tư, còn khá bùng nổ.