“Tôi còn một bộ đồ ngủ mới, nhưng nội y thì chắc không hợp với cháụ Để tôi gọi người mang tới."
“Cháu cứ mặc tạm đồ ngủ trước đi.” Nói xong, bà liền xoay người xuống lầụ
Chu Mạt nhìn theo bóng lưng dì Chu , khẽ nói lời cảm ơn rồi quay lại phòng. Cô liếc ra ngoài cửa sổ, mưa vẫn chưa có dấu hiệu ngừng.
Giờ này mà vẫn có thể gọi người mang đồ tới sao? Đúng là đặc quyền của kẻ có tiền. Nhưng mà không có nội y thì thật sự rất bất tiện.
Dì Chu bưng khay xuống lầu, vừa đến cửa cầu thang thì chạm mặt Tạ Sạn, người đang chuẩn bị vào thư phòng. Bà dừng bước, nét mặt ôn hòa.
Bà nói “Tôi đã bảo người mang quần áo đến cho cô ấy. Vali bị ướt hết, đồ bên trong cũng ngấm nước cả rồi.”
Tạ Sạn khẽ kéo tay áo, ừ một tiếng, không dừng lại mà bước thẳng vào thư phòng.
Dì Chu cũng không nói thêm gì, tiếp tục đi xuống lầụ
Chỉ chốc lát sau, bà đã mang đồ ngủ và một bộ quần áo sạch của mình lên lầu, đưa cho Chu Mạt.
Chu Mạt bắt đầu cảm thấy hơi chóng mặt, đầu đau nhức, mũi cũng tắc nghẹt. Cô nhận lấy quần áo, nhẹ giọng nói lời cảm ơn.
Dì Chu dặn dò “Cháu thay đồ rồi nghỉ ngơi sớm đi. Người ta mang quần áo tới chắc còn cần một chút thời gian, sáng mai ta sẽ đưa cho cháụ”
“Vâng, cảm ơn dì Chu, làm phiền bà rồi.” Chu Mạt lễ phép đáp.
Dì Chu liếc cô một cái rồi xoay người rời đi.
Nhìn qua cũng thấy cô đang bị bệnh, nhưng Chu Mạt không nói gì, còn dì Chu thì làm như không để ý.
Chu Mạt đóng cửa lại, mở gói giấy ra xem vẫn là đồ của thương hiệu LC.
Chất lượng của thương hiệu này không tệ. Ở thế giới trước, cô từng mua cho cha mẹ mình. Nghĩ vậy, cô nhanh chóng mặc vào, rồi tăng nhiệt độ trong phòng lên một chút trước khi chui vào chăn. Vì phòng luôn có hệ thống sưởi nên chăn cũng ấm áp, nằm vào thật sự rất thoải mái.
Chu Mạt hắt hơi một cái, lau nước mũi rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Đây có lẽ là buổi tối yên bình nhất kể từ khi cô xuyên vào quyển sách này.
Nhưng đúng như dự đoán, nửa đêm cô bắt đầu sốt. Cô xoay người ngồi dậy, đầu óc choáng váng, nước mũi chảy liên tục. Đưa tay sờ trán, cô đoán nhiệt độ chắc phải chạm ngưỡng 40 độ. Nhưng trong phòng lại chẳng có gì cả không nước ấm, không nhiệt kế. Dù hệ thống sưởi đã bật cả mấy tiếng, nhưng ngoài hơi ấm ra, căn phòng này chẳng khác gì một phòng khách sạn lạnh lẽo, vô hồn. Chu Mạt mò mẫm xuống giường…
Cô liếc nhìn đồng hồ.
Vẫn còn rất sớm, mới 4 giờ 30.
Bên ngoài, mưa gió đã ngừng. Chu Mạt không muốn gọi điện xuống lầu làm phiền giấc ngủ của người khác, nên chỉ gãi gãi mái tóc rối bù, rồi xốc chăn đứng dậy. Cô lặng lẽ vặn tay nắm cửa, mở ra. Đèn hành lang cảm ứng sáng lên ngay khi cô bước ra ngoài. Chu Mạt rón rén đi ra, hướng về phía phòng khách xem thử.
Ngay cả một chiếc nước ấm cũng không có.
Chu Mạt liếc nhìn về phía cầu thang, hắt hơi một cái thật mạnh. Cô dụi mũi, rồi dứt khoát đi xuống lầụ Một mạch từ tầng ba xuống tầng hai…
Lúc này, cửa thư phòng trên tầng hai đang mở.