⬅ Trước Tiếp ➡
Trần Mỹ An lúc này cảm thấy như đất trời đảo loạn, phần thân trên thân dưới đều bị anh ra sức dày vò. Cơn đau vừa qua đi thì một đợt kích thích quen thuộc lại xâm lấn tâm trí cô, cô phản cắn chặt môi đến bật máu để bản thân không phát ra tiếng rên rỉ nào nữa.
Cô nhìn gương mặt đầy sự chán ghét của anh, tại sao anh có thể tàn nhẫn như vậy, tại sao lại dùng loại cực hình này vũ nhục cô? Cô rốt cuộc đã làm chuyện gì sai với anh, có lẽ sai lầm của cô là đã yêu anh.
“Lưu Thanh Bách... a... anh hài lòng chưa?" Hài lòng? Nực cười, cô còn dám mở miệng hỏi anh có
 hài lòng không, đúng là loại phụ nữ vô sỉ, không biết cô đã
dùng thân thể dơ bẩn này làm hài lòng bao nhiêu người  đàn ông. Lưu Thanh Bách càng nổi điên hơn mạnh mẽ rút
con quái thú bên dưới ra, lật người cô lại trực tiếp đâm vào lần nữa, lần này còn sâu hơn và mạnh hơn.
“A! Không được... a... tôi không chịu nổi nữa.” - Mỹ An nghiến răng cầu xin anh, cô cảm giác bên dưới đang không ngừng được ma sát đến rách ra - “Xin anh... đau quá..."
 Lưu Thanh Bách sao có thể nghe lọt tại những lời cô nói, anh nắm lấy tóc cô giật ngược về sau, phần hông vẫn không ngừng thúc mạnh vào:
“Tôi muốn nghe cô rên, mau rên lên đi, lúc trước cô thích được tôi làm vậy lắm mà”
Gương mặt nhăn nhó vì đau đớn của cô nở ra một nụ cười chua chát, tình nghĩa hai năm vợ chồng đổi lại sự khinh thường và tủi nhục, cô đúng là có mắt như mù mới dùng hết thanh xuân đi yêu loại người nhẫn tâm này.
Mỹ An không muốn tự làm đau thêm chính mình nữ,  hai môi cô vì ngăn cho tiếng ra phát ra đã bị cắn nát, nếu  anh đã muốn nghe như vậy, được, cô cho anh nghe:
“Ưm... a. a... Lưu Thanh Bách... anh là tên khốn... a!”. “Đồ dâm đãng không biết xấu hổ!”.  Cả căn phòng dần chìm trong tiếng vũ nhục và rên rỉ hoan ái không ngừng từ phía hai người.
Đến tận sáng hôm sau, Mỹ An cũng không biết mình đã vượt qua bằng cách nào, cố gắng gượng cơn đau đang  truyền đi trên khắp cơ thể nhìn gương mặt lạnh nhạt một thân quần áo chỉnh tề đang ngồi trên ghế nhìn mình.
“Anh còn ở đây làm nữa? Hành hạ tôi như thể anh thấy
đủ vui chưa?”
Lưu Thanh Bách cười nhạt, đứng dậy nắm lấy cắm cô:
“Đừng ở đây kêu gào vô tội, đêm qua cô không nhớ mình đã rên rỉ sung sướng như thế nào bên dưới tôi sao?”
Trần Mỹ An mạnh mẽ gạt tay anh ra, cô tất nhiên là nhớ rất rõ nỗi đau như xé da xé thịt anh đã ban cho.
“Anh thật sự giỏi vừa ăn cướp vừa la làng đó” “Mỹ An, bốn năm qua cô đã đi đâu?”
Trần Mỹ An nghe anh hỏi mà bật cười thật to như thế nghe được một câu chuyện hài nhất năm:
“Anh hỏi để làm gì? Anh có lý do gì cần biết đâu chứ?”  Lưu Thanh Bạch cảm thấy sức chịu đựng của mình. ngày càng kém, đối với cô hắn càng không thể nhịn được thái độ này.
“Cô không được phép nói giọng đó với tôi”
“Vì sao? Vì sao tôi không được phép? Anh là cái thá gì trong cuộc sống của tôi mà tôi không được phép lên giọng với anh hả?” - Mỹ An dồn hết uất ức hét lên với anh.
“Trần Mỹ An!” - Lưu Thanh Bách gầm lên, tay anh bóp chặt cằm cô - “Đừng thử thách giới hạn tôi dành cho cô”
 Gương mặt cô vì đau mà nhăn nhó nhưng cô vẫn cố nặn ra một nụ cười giễu cợt:
"Anh còn có giới hạn riêng cho tôi nữa sao? Buồn cười quá đó”.
Lưu Thanh Bách ném mạnh cô xuống giường, tức giận quay lưng đi, hắn nghĩ nếu còn nán lại thêm hắn sẽ không nhịn được mà giết chết cô. Hắn rút ra một tấm thẻ ngân hàng ném lên giường, khinh bỉ nói:  “Đây là tiền phục vụ đêm qua của cô, dù sao cũng là
người quen cũ nên tôi rất hào phóng, nhiều đó chắc sẽ giúp cô một thời gian không phải đi tìm đàn ông. Hay cô là loại dù có tiền hay không cũng muốn được lõa lồ rên rỉ trước mặt đàn ông?”
Trần Mỹ An nhìn thấy thẻ ngân hàng có chút động lòng, dù sao cũng không thể bị hành hạ miễn phí một đêm như thế. Cô không chút do dự cầm lên chiếc thẻ ngân hàng, còn hướng về anh câu lên một nụ cười:
“Anh đúng là rất hào phóng. Hy vọng cả đời này không gặp lại nữa”
 Hành động đó trong mắt Thanh Bạch lại trở nên thấp kém vô cùng, cô dám xem một đêm ân ái với hắn chỉ để đổi lại một số tiền. Đáng lẽ đêm quá hắn càng phải mạnh bạo hơn với loại phụ nữ ti tiện này.
 Lưu Thanh Bách cảm thấy mắt mình còn nhìn người phụ nữ này nữa sẽ bận mất, dứt khoát mở cửa phòng rời đi. Đợi khi nghe được tiếng cửa đóng sầm lại Trần Mỹ An mới thở phào nhẹ nhõm, cả người cô nằm vật ra giường, co ro lại như một con thú bị thương.
Cô cảm thấy rất đau, cả về thể xác lẫn tâm hồn, so với tất cả những đau đớn người khác mang lại thì từ anh lại như được khuếch trương lên gấp bội. Mỹ An nhìn thẻ ngân hàng trong tay, rất quen, đó chính là tấm thẻ Thanh Bách. cũng từng đưa cho cô lúc hai người mới kết hôn. Cười tự cười bản thân, giờ nhớ lại những điều đó có ý nghĩa gì, chỉ cần có tiền là được rồi.
 “Chị hai, thời gian tới chị không phải bị bệnh viện đuổi
đi rồi.”
Phỏng vấn
Trần Mỹ An dựa vào số tiền trong tài khoản ngân hàng  Lưu Thanh bách đưa có được cuộc sống dễ chịu hơn
trong một khoản thời gian. Trong lúc không cần phải đi  làm đó, Mỹ An cũng suy nghĩ chuyển đổi công việc, đầu
thể cứ làm gái nhảy mãi được. Hơn nữa, cô cũng không  muốn lui tới những nơi có thể lại gặp Lưu Thanh Bách.
Cô xem xét một số công ty nhỏ trong thành phố, vị trí  thì nhiều nhưng mức lương tương đối thấp. Năm đó sau
khi tốt nghiệp cô liền kết hôn cùng Thanh Bách, bản thân cũng chưa từng đi làm lần nào. Hiện giờ, kinh nghiệm không đủ, kiến thức ở trường cũng muốn quên sạch, tìm một công việc lương cao đúng là khó.
Trần Mỹ An cũng thử gửi hồ sơ ở một vài nơi nhưng đều không thấy họ phản hồi lại. Tuổi của cô lúc này cũng xem như hơi lớn so với mặt bằng chung, hai mười tám, các công ty đều ưu tiên chọn nữ sinh trẻ trung mới ra trường.
“Không sao, không sao, chắc chắn sẽ có nơi phù hợp  thôi” - Cô tự trấn an mình, tiếp tục xem xét các thông tin  tuyển dụng được đăng tải trên web.
Sau đêm ân ái đó, Lưu Thanh Bách nói là không muốn gặp lại nhưng lại bảo trợ lý để ý một số tin tức của cô. Anh  nhìn hồ sơ xin việc đang cầm trong tay, trầm ngâm một  hồi lâu không nói.
⬅ Trước Tiếp ➡