như vừa được ân xá chuyển thức ăn qua cho cô.
Trần Mỹ An và Lưu Thanh Tùng đều có xuất thân giống nhau, là thiên kim và thiếu gia từ nhỏ sống trong nhung lụa. Những biến cố liên tiếp đã khiến Mỹ An rơi xuống tận cùng của xã hội, cô bây giờ thức ăn như nào cũng ăn ngon được, quần áo có cũ như nào cũng có thể mặc.
Lưu Thanh Tùng nhìn cô ăn ngon lành như thế không khỏi đau lòng, nhịn không được lại đề nghị:
“Mỹ An à, em hãy để anh giúp em đi, em đã chịu đủ vất vả rồi.”
“Anh ăn xong thì về đi, anh định cả ngày chạy theo em à?” - Mỹ An gạt sang một bên câu nói của anh.
Lưu Thanh Tùng cuối cùng chịu thua trước sự kiện quyết của Mỹ An đành ngậm ngùi trở về. Mỹ An thật ra rất biết ơn sự nhiệt tình của cậu nhưng cô không thể nhận bất kỳ sự giúp đỡ nào từ Thanh Tùng.
Trần Mỹ An nhận được thông báo phỏng vấn từ một công ty mới, lại là một công ty cô không nộp hồ sơ. Đây chỉ là một công ty nhỏ nhưng Trần Mỹ An vẫn không cảm thấy yên tâm lắm.
Cô xem hết tất cả thông tin của công ty, cuối cùng tìm được một điểm mấu chốt, đây là công ty Lưu Thanh Tùng có cổ phần. Mỹ An thất vọng thở dài, cô muốn dựa vào thực lực của mình chứ không vào sự giúp đỡ của người khác, đặc biệt liên quan đến tình cảm nam nữ.
Ngày hôm sau Thanh Tùng cũng đứng đợi sẵn Mỹ An, cậu thấy cô ăn mặc bình thường có hơi bất ngờ.
“Em không định đi đến đâu sao?” “Anh không cần giả vờ. Em đã gửi mail từ chối buổi
phỏng vấn rồi”
Thanh Tùng cau mày nhìn cô, khó hiểu hỏi:
“Vì gì mà em từ chối? Vì đó là công việc anh giới thiệu sao?"
Trần Mỹ An gật đầu, chậm rãi nói:
“Em muốn tìm việc nhờ vào thực lực chứ không phải đi cửa sau như thế này
“Được, được, lần này anh sai, anh không nên tự ý quyết định”
Trần Mỹ An nhìn dáng vẻ xuống nước của Thanh Tùng lại càng thêm khó xử, thà cậu tức giận với cô có khi Mỹ An còn thấy dễ chịu hơn.
“Dù sao thì em cũng cảm ơn anh đã suy nghĩ cho em”
“Anh tự nguyện vì em mà làm những chuyện đó, em không cần thấy mang ơn” - Thanh Tùng cong môi cười.
Lưu Thanh Tùng suy nghĩ một lát, cậu nhận ra nếu cứ chậm rãi như thế sẽ còn rất lâu mới khiến Mỹ An rung động với cậu. Đối với một Mỹ An vừa kiên trì vừa mạnh mẽ như này cậu phải đánh nhanh thắng nhanh thôi.
“Nếu em muốn cảm ơn anh thật thì ngày mai có thể cùng anh đến một nơi không?”
Trần Mỹ An dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn cậu, không an tâm hỏi:
"Anh sẽ không định gài em đó chứ? Anh định đưa em đi đâu?”
“Không có chuyện đó đâu, em đừng nghĩ nhiều” - Thanh Tùng ra sức lắc đầu - “Anh chỉ muốn mang em đi ăn một bữa cơm”
Trần Mỹ An thật sự muốn từ chối nhưng nghĩ lại vừa
từ chối công việc kia giờ lại từ chối nữa thì cũng hơi quá đáng. Cô nhìn gương mặt hết sức mong chờ của Thanh Tùng đành miễn cưỡng đồng ý.
Dù sao cũng quen biết nhiều năm rồi, người ta đều thật tâm tốt với mình, đừng quá khắt khe? - Cô khuyên nhủ bản thân.
Lưu Thanh Bách sau khi nhận được tin tức về Mỹ An và em trai mình trong suốt mấy ngày qua tâm tình trở nên vô cùng kém. Lưu Thanh Bách luôn nghĩ tình cảm Thanh Tùng dành cho Mỹ An là do cô dụ dỗ cậu, nên trước giờ vẫn trách cứ cô.
"Trần Mỹ An, tôi đúng là xem thường có quá rồi, lúc trước bò lên giường tới bây giờ lại tính bò lên giường Thanh Tùng”
Ngô Linh Chi muốn bước vào văn phòng tổng giám đốc tìm anh lại bị trợ lý Minh Thải ngăn lại:
“Sếp đang không vui lắm, cô đừng nên vào thì hơn”.
"Tôi là ai chứ? Anh ấy sẽ không nổi nóng với tôi” - Ngô Linh Chi lườm cậu, không thèm quan tâm trực tiếp mở cửa bước vào.
Cô tất nhiên biết tâm tình Thạnh Bách không tốt, từ sau hôm Mỹ An cùng Thanh Tùng rời đi anh đã bắt đầu như thế.
“Thanh Bách..”
“Em có chuyện gì sao?” - Lưu Thanh Bách nhàn nhạt hỏi.
“Hình như chiều nay mọi người về nhà tổ ăn cơm, nhân tiện em có chút nhớ bà và các bác, anh mang em đi cùng được không?” - Ngô Linh Chi mặt dày đề nghị anh dẫn về nhà lớn của họ Lưu, cô đang rất gấp gáp có được
một danh phận.
Lưu Thanh Bách hơi nhíu mày một chút, anh cũng không muốn Linh Chi lại gây náo loạn nữa, qua loa trả lời:
“Được thôi.”
Không may là bữa cơm anh sắp ăn cũng chính là bữa cơm mà Thanh Tùng muốn mang Mỹ An đến.
Cảm giác bất an trong lòng Trần Mỹ An đột ngột dâng lên, linh cảm của cô trước giờ không bao giờ sai. Cô quay sang hỏi Thanh Tùng:
"Anh thật sự muốn đưa em đi đâu thế?” Lưu Thanh Tùng chỉ lắc đầu cười, vẫn tiếp tục thẳng tiến về phía trước:
“Đến nơi em sẽ biết” Mỹ An ngồi thêm một lúc liền nhận ra đoạn đường này vô cùng quen thuộc, bốn năm trôi qua tuy có nhiều khung cảnh đã thay đổi nhưng cô không bao giờ nhầm lẫn được đường này sẽ dẫn đến đâu.
“Anh muốn đưa em về nhà tổ họ Lưu?”
Thanh Tùng hơi chột dạ, biết bản thân khó lòng che giấu nữa đành thú nhận: