⬅ Trước Tiếp ➡
“Thì sao chứ?” - Thanh Tùng cũng không chịu thua, kênh mặt lên đối diện với anh.
 Lưu Thanh Bách cong môi cười, đưa tay lên phủi phủi bụi trên áo Thanh Tùng những lực đạo rất mạnh:  “Thì em không được phép chạm vào”
“Thanh Bách, anh cần gì phản ứng như thế?” - Nhân  vật chính cuối cùng cũng đã lên tiếng, ánh mắt nhìn cô của anh đầy sự hoài nghi.
“Đủ rồi đó, Mỹ An lên lầu với bà” - Sự xuất hiện của bà nội làm không khí có phần hòa hoãn lại, dù bà đã lớn tuổi nhưng bất kỳ ai trong nhà họ Lưu cũng nể trọng bà.
Mỹ An vội chạy bước lên lầu theo bà, cô cảm thấy như
 mình được giải thoát một cục diện vô cùng rối rắm.
“Bà nội, cháu nhớ bà lắm” - Mỹ An quỳ xuống bên xe lăn của bà.
 “Ngoan, ngoan, con chịu khổ rồi” - Bà xoa xoa đầu cô thương tiếc nói - “Bốn năm qua ngày nào bà cũng nghĩ không biết con đang sống ra sao?
Hai mắt Mỹ An đột nhiên ngẩn nước, vùi đầu vào chân bà:
“Con xin lỗi, con khiến bà lo lắng rồi”.  Bà nội ra lệnh cho người giúp việc lui ra để Mỹ An ở riêng cùng bà. Có lẽ bà là người duy nhất trong căn nhà  này nhận ra sự thiện lương của Mỹ An.
 “Chuyện của Thanh Tùng.”
“Bà đừng hiểu lầm, con không có ý gì với anh ấy, kết hôn gì đó là Thanh Tùng nói bừa thôi” - Mỹ An vội vàng
đính chính, cô sẽ không mặt dày đến độ hết lấy người anh  lại lấy người em.
“Bà hiểu mà, bà hiểu Mỹ An của bà mà” - Bà nội thở  dài vỗ vỗ tay cô - “Là cháu của bà vô phước mới để mất cháu”.
“Bà nội..” - Mỹ An không che giấu được sự xúc động, trước giờ mọi người đều mắng cô, đều nói Thanh Bách vô phước mới cưới phải có.
Bà nội nghĩ ngợi điều gì đó ánh mắt hơi rủ xuống buồn bã, nắm chặt tay Mỹ An:
“Chuyện của cháu và Thanh Bách còn rất dài, rất dài, bà chỉ mong cháu sáng suốt sẽ không lại mắc sai lầm khiến mình tổn thương”
Trần Mỹ An gật đầu đã hiểu, ghi nhớ những lời răn dạy của bà. Hôm nay cô cũng đã nhận ra ý tứ không muốn
buông tha mình của anh. Dù không biết anh có ý đồ gì nhưng cô thấy cảm xúc mình lại sắp bị anh chi phối.
Ngô Linh Chi sau khi chứng kiến thái độ vừa rồi của  Lưu Thanh Bách có chút đừng ngồi không yên, lòng như  lửa đốt. Linh Chi nói với người làm khi nào Mỹ An xuống  lầu thì nói rằng cô ta có chuyện muốn nói với Mỹ An trong nhà vệ sinh.
Ngô Linh Chi tranh thủ kéo anh vào trong nhà vệ sinh trước, cả người dán chặt vào anh những gương mặt lại tỏ ra vô cùng ủy khuất.
“Anh ngăn cản Thanh Tùng đến với cô ta là có ý gì? Không lẽ anh thật sự để tâm đến cô ta sao?”
Lưu Thanh Tùng muốn vươn tay gỡ Linh Chi ra khỏi người nhưng nhìn thấy vẻ mặt đáng thương lại không nỡ.
“Em đúng là tưởng tượng phong phú”
“Em tưởng tượng hay anh thật sự có tật giật mình?” -  Ngô Linh Chi bĩu môi nói.
“Linh Chi, em đừng nói linh tinh nữa” - Thanh Bách hơi nghiêm giọng, anh ghét nhất là người khác tỏ ra mình đã đoán đúng ý anh.
Ngô Linh Chi thông qua khe cửa nhìn thấy được có bóng người bước đến, cô đoán đó là Mỹ An, liền bắt đầu tìm lời khiêu khích:
“Vậy sao anh lại gay gắt chuyện hai người kia thế?”
“Loại phụ nữ đó không xứng với Thanh Tùng, nếu đó không phải là em trai anh thì cô ta có cùng ai bên nhau anh cũng mặc kệ” - Lưu Thanh Bách nhàn nhạt nói.
“Thật sao? Anh phản ứng thế chỉ vì anh chán ghét Mỹ An à?"
“Tất nhiên, em nghĩ còn có thể vì điều gì?”
 Mỹ An đứng ở ngoài nghe hết cuộc đối thoại, cô đau  lòng, rất đau, đó là điều không phủ nhận được. Dù nói bản  thân đã chết tâm đến đâu thì từ trước đến giờ cô cũng chỉ yêu một người đàn ông, vốn tưởng anh ta có một chút tình cảm với mình, cô lại tự đề cao bản thân rồi.
Mình còn ở lại nơi đây làm gì nữa chứ? - Mỹ An cười tự giễu rồi quay lưng chạy khỏi khu biệt thự.
Linh Chi cong môi cười thỏa mãn vì cô ta nhìn thấy cái bóng ở trước cửa vừa mới chạy vụt đi. Lưu Thanh Bách nghe thấy tiếng người vội vã rời đi có dự cảm không lành nên đẩy Linh Chi sang một bên bước ra phòng khách.
Anh cho rằng chính mình đã nghĩ nhiều rồi, đi lên lầu muốn đến phòng bà nội xem Mỹ An. Anh đến nơi thì thấy bà nội đang ở cùng người làm, Mỹ An đã sớm không còn ở đó. Dự cảm không lành của Lưu Thanh Bách đột nhiên mạnh mẽ hơn, anh quay trở lại phòng khách thì vừa vặn bắt gặp Thanh Tùng đang hỏi người làm có thấy bóng dáng của Mỹ An, người làm lại trả lời lúc này có thấy cô ở trước nhà vệ sinh.
Lưu Thanh Bách hít sâu một hơi, sắc mặt trầm xuống,  trực tiếp đi thẳng ra sân lái xe đuổi theo. Nhà tổ họ Lưu nằm khá tách biệt với thành phố, cả đoạn đường đều không có taxi hay bất kì phương tiện công cộng nào.
Anh biết cô không thể đi xa được, trời lại bắt đầu tối xuống, vô cùng nguy hiểm. Đúng như Thanh Bách dự đoán, rất nhanh anh đã tìm thấy được Mỹ An đang lầm lũi đi bộ trên đường. Anh rọi đèn xe thẳng vào cô còn liên tục bóp kèn.  Trần Mỹ An có chút hoảng hồn lui hẳn vào lề nheo mắt lại nhìn chiếc xe trước mặt, không thể tin được mà thốt lên:
"Sao lại là anh?” Lưu Thanh Bách hạ kính xuống, lạnh giọng ra lệnh: “Lên xe.”
Trần Mỹ An cười nhạt, cô không phải kẻ ngốc, cô sẽ không tự chui đầu vào rọ. Mỹ An mặc kệ chiếc xe của anh, tiếp tục đi về phía trước dù cho hai bàn chân trong đôi giày cao gót của cô đã có chỗ bị sưng đỏ.
Lưu Thanh Bách mở cửa xe bước xuống không chút do dự xông tới ôm lấy Mỹ An, vô cùng dứt khoát đem cô  nhét vào trong xe đóng cửa lại.
“Lưu Thanh Bách, anh làm gì vậy hả?” - Mỹ An khó chịu hét lên, tại sao hết lần này đến lần khác anh lại cứ  làm ra chuyện khó hiểu.
 Lưu Thanh Bách một tay điều khiển vô lăng một tay vươn qua che miệng cô lại:
“Trật tự đi.”
Trần Mỹ An không hiểu, anh đã nói chán ghét cô vậy  anh còn đuổi theo cô làm gì? Thanh Bách, sao anh cứ khiến tôi phải hy vọng như thế?
⬅ Trước Tiếp ➡