“Buổi phỏng vấn này một mình cô đâu thể quyết định, tính cả cô thì tôi được bốn người phỏng vấn. Kết quả cuối cùng phụ thuộc vào mọi người chứ?
Thái Hà tức giận liếc sang ba người kia, ba người họ khóc không ra nước mắt nhìn sang chỗ khác. Bọn họ đều
nhất trí là nhận Mỹ An rồi, không phải chỉ vì người này được cấp trên gửi gắm mà vì trong lúc vấn đáp họ cũng khá hài lòng. Bỗng nhiên giờ lại nhảy ra một phó phòng nhân sự cản trở, bảo họ nên nói cái gì đây.
“Xem ra tôi có đủ quyền quyết đấy, cô không được nhận”
“Nhận, phải nhận” - Lưu Thanh Tùng mở cửa bước
vào, trịnh trọng ra lệnh.
Mọi người đều mắt chữ 0 mồm chữ A trước sự xuất hiện của cậu còn Mỹ An thì chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống. Cô lắc đầu chán nản, cái phòng phỏng vấn
này là cái chợ đúng không? Ai muốn vào là vào, ai muốn nói gì là nói, hết lần này đến lần khác.
“Cậu Thanh Tùng, sao cậu đến đây?” - Thái Hà dè dặt hỏi.
“Mọi người biết tôi là ai mà nhỉ?” - Thanh Tùng chỉ về phía Mỹ An - “Người này ngay lập tức nhận cho tôi, ngày mai đi làm”.
“Thanh Tùng, không cần đầu” - Mỹ An thà lại bị rớt phỏng vấn chứ không muốn được thông qua theo cách này.
Lưu Thanh Tùng tất nhiên không nghe Mỹ An, đây chính là cơ hội anh hùng cứu mỹ nhân ngàn năm có một.
“Các người nghe rõ chưa?” “Rõ rồi, chúng tôi đi sắp xếp đây” - Thái Hà nghiến răng nói sau đó cùng ba người kia rời khỏi phòng.
“Tại sao anh lại làm vậy?” - Mỹ An nhíu mày hỏi.
Lưu Thanh Tùng đang hào hứng chờ được cô cảm ơn không ngờ lại nhận được một câu hỏi lạnh nhạt đến thế.
“Em không phải rất muốn công việc này sao?” “Đúng, em muốn, nhưng không phải bằng cách này”
Lưu Thanh Bách vừa đi gặp đối tác về chưa kịp hỏi thăm cuộc phỏng vấn của Mỹ An đã nghe khắp công ty bàn tàn. Trần Mỹ An dựa vào quan hệ với Lưu Thanh Tùng đổi lấy công việc, trắng trợn đi cửa sau.
Thanh Bách lắc đầu khó hiểu, vốn có đồn cũng phải đồn với anh chứ sao lại thành Thanh Tùng rồi. Thằng
nhóc này gần ba mươi tuổi đầu vẫn cứ thích chống đối mình.
Lưu Thanh Bách bảo trợ lý Minh Thái gọi Thanh Tùng lên phòng làm việc để hỏi tội. Minh Thái miễn cưỡng gật đầu, càng ngày cậu càng thấy rối rắm với quan hệ của gia đình tổng giám đốc. Anh anh em em kiểu gì mà vợ cũ của anh, em cũng muốn.
Trợ lý Minh Thái bước vào phòng phỏng vấn, thấy không khí giữ Thanh Tùng và Mỹ An hơi căng thẳng, nhẹ giọng nói:
“Cậu Thanh Tùng, tổng giám đốc muốn gặp cậu”
Thanh Tùng nghe nhắc tới anh mình, lại càng khó chịu hơn. Anh cậu rõ ràng chán ghét Mỹ An nhưng lại năm lần
bảy lượt ở sau lưng cậu có liên hệ với cô, nhất là chuyện sắp xếp buổi phỏng vấn này.
“Được, tôi lên ngay đầu” - Cậu quay sang Mỹ An - “Em cùng đi với anh”
“Không, em không muốn” - Trần Mỹ An cật lực lắc đầu, đừng kéo cô vào cuộc mâu thuẫn của hai anh em nhà này.
“Em phải đi, em không muốn được nhận theo cách này mà, vậy thì cứ lên đó nói cho rõ ràng. Nếu em không muốn đi làm thì Thanh Bách cũng cần được biết lý do
chứ.”
Trần Mỹ An thấy lời này của cậu cũng có lý, dù sao Thanh Bách cũng có ý tốt giúp đỡ cô. Trong lúc theo sau Thanh Tùng và Minh Thải đi lên tầng cao nhất gặp anh, cô mới nhận ra mình vừa có một quyết định ngu ngốc. Tất cả mọi ở đều đang to nhỏ sau lưng cô, cô cũng mơ hồ đoán được họ đang nói khó nghe thế nào.
“Em ở ngoài chờ, anh vào nói chuyện với anh ấy
trước” - Thanh Tùng đột nhiên đưa ra đề nghị.
Trần Mỹ An gật đầu đồng ý, cô không hề biết cậu có ý đồ không đơn giản. Thanh Tùng cố tình dẫn cô lên tới đây, lại kiếm cớ cho cô ở ngoài chính là muốn để cô nghe được đoạn đối thoại của mình và Thanh Bách.
Cậu tự thấy bản thân có chút tiểu nhân nhưng cậu không thể để mất Mỹ An vào tay anh mình một lần nào nữa. Nỗi đau những năm qua cậu không muốn lại phải nếm trải.
“Anh gọi em lên đây làm gì?”
Lưu Thanh Bách ngồi trên ghế, tay cầm bút ký hợp đồng, mắt không thèm nhìn cậu, nghiêm giọng hỏi:
“Em làm loạn đủ chưa?”
“Em làm loạn gì đâu, em chỉ vừa nhận một nhân viên thôi mà” - Thanh Tùng nhún vai trả lời.
“Em không có quyền hạn ở Bách Niên, chỗ của em là Tập đoàn, ngoan ngoãn về đó làm giám đốc của em đi”
Thanh Tùng khẽ nhếch môi, nghiêng đầu nhìn anh:
“Em muốn đến đây làm, anh sắp xếp cho em đi. Đừng nói là anh không thế, em không muốn lại đi làm phiền bà nội đâu.”
Lưu Thanh Bách ngước mắt lên nhìn cậu, giọng điệu thất vọng:
“Sao em không trưởng thành được vậy?” “Đúng, em không trưởng thành, vậy còn anh? Anh đang làm gì thế, sao anh lại ngăn em và Mỹ An qua lại, sao anh lại bí mật nhận cô ấy vào công ty? Hiện tại anh có quan hệ gì với Mỹ An?”
Lưu Thanh Bách hít sâu một hơi, ngòi bút trên tay đâm thủng xuyên qua mặt giấy mỏng manh bị anh kéo
rách thành một đường.