Chương 5
sớm muộn gì cũng tra ra được tên tuổi Anh Tề.
Anh Hiền biết con người của Lục Hiên, mẹ anh ta là bà bé nhà họ Lục nổi tiếng trong thành phố, làm tình nhân của người ta suốt hơn hai mươi năm vững chãi không đổ, thậm chí ngày tết cũng có thể dẫn theo con trai tìm ông nội lấy bao lì xì.
Thấy cô mãi ấp úng không nói chuyện, Tưởng Anh Tề ngồi không yên nổi, bám víu cánh tay cô khóc lóc kể lể "Chị ơi, chúng ta là chị em ruột thịt, mẹ đã đến Singapore tránh né ồn ào, vứt bỏ hai chúng ta không quan tâm không hỏi han, xưa nay bố cũng không thích em.
Chị, em chỉ còn mỗi một người thân là chị." Anh Hiền nhìn cậu ta rồi hỏi "Em muốn chị cứu em kiểu gì?" "Tìm anh rể xóa đi mấy tấm hình trên mạng là được, chỉ cần đừng kéo ra nhà họ Lục, đừng kéo ra em." Thì ra cậu ta đã sớm suy nghĩ xong cả rồi.
Anh Hiền không lên tiếng, phóng ra ánh mắt nhàn nhạt kia, giống hệt như đổ chậu nước lên mặt cậu ta.
Anh Tề không cam tâm, suýt chút to tiếng "Em biết từ đó tới nay chị chưa từng xem em như em trai ruột", nhưng hiện tại ngoài Thẩm Đông Dương ra thì có ai có năng lực giải quyết vấn đề này, cậu ta không còn cách nào khác là nhẫn nhịn tiếp tục cầu xin cô.
Cuối cùng Anh Hiền cũng gọi điện thoại cho Thẩm Đông Dương.
Thẩm Đông Dương không nói gì nhiều, lưỡng lự hai giây rồi đồng ý.
Sau hai giờ đồng hồ, trời dần hửng sáng, rốt cuộc Thẩm Đông Dương gửi đến tin nhắn "Yên tâm." Anh Tề sốt ruột hơn cô, nghe thấy âm thanh điện thoại thì lập tức tiến lại gần nhìn xem.
Sau khi xem rõ nội dung, cậu ta thở phào một hơi thật dài, khóe miệng không kiềm chế được mà nhếch lên.
Nhìn dáng vẻ này của cậu ta, Anh Hiền lạnh lùng khô khốc lên tiếng "Cô gái kia em tính sao đây?" Cậu ta sững sờ, hỏi ngược lại cô "Ai?" Nghiễm nhiên quên béng đi người kia.
Anh Hiền cực kỳ thất vọng, tạm dừng một chút rồi nói "Sau này đừng qua lại với Lục Hiên." Anh Tề vội vàng trả lời "Được, chị, em nghe chị hết, thời gian không còn sớm nữa, chị cũng nghỉ ngơi sớm chút." Nhìn theo bước chân nhẹ nhàng của cậu ta, trong lòng Anh Hiền tràn đầy sự tự giễụ Nói là giúp đỡ cậu ta, thật ra không phải là không giúp chính bản thân cô, chuyện này mà để anh cả và chị hai biết được, chắc chắn là sẽ níu mãi không buông.
Bất kể quan hệ giữa hai người như thế nào, trong mắt những người của nhà họ Tưởng, cô và Anh Tề đều là những con châu chấu bị cột chung trên một sợi dây.
Anh Tề cảm thấy bố thương yêu thiên vị cô, thật ra chỉ là bố thích cô ngoan ngoãn nghe lời mà thôi.
Con trai con gái quá nhiều, tình cảm yêu thương của bố cũng phải dựa vào cạnh tranh.
Thời gian chờ đợi Thẩm Đông Dương, Anh Hiền sắp xếp cho thư kí Kha Nhụy đến bệnh viện theo dõi tình hình trước.
Tầm sáu giờ rưỡi, Kha Nhụy gọi điện thoại đến.
"Kha Nhụy, Lục Hiên như nào rồi?" "Thưa sếp, người đã được đưa ra khỏi phòng phẫu thuật, phẫu thuật rất thành công, nghỉ ngơi tĩnh dưỡng tầm năm rưỡi là có thể khỏe lại." Anh Hiền yên tâm, lại hỏi thêm vài câu về biểu hiện của người nhà họ Lục.
Lúc bọn họ biết được ảnh trên mạng đã được xử lý sạch sẽ thì không còn quá hùng hổ dọa người nữa, bảo Kha Nhụy chuyển lời rằng