⬅ Trước Tiếp ➡

thấy tiếng bước chân, Phó Thành trước tiên cũng nhìn người đi tới.
Hai cô gái trẻ một trước một sau xuất hiện, người đi phía sau mặc một chiếc áo sơ mi trắng bằng lụa và một chiếc váy màu hồng, bước đi với tốc độ chậm.
Nhìn cô không quá hai mươi bốn hai mươi lăm tuổi, ăn mặc vô cùng đoan trang, không thấy già dặn, chỉ là hiếm thấy có người trẻ tuổi nào ăn mặc như vậy.
Phó Thành cau mày.
Anh đoán không ra hai người này đến là vì chuyện gì, nhưng nhất định không phải đến để an ủi.
oOo Editor Pepsi “Anh Phó, anh ổn chứ, rất xin lỗi vì quấy rầy anh vào lúc này, nhưng chuyện của em gái anh nên xử lý càng sớm sẽ càng tốt cho tất cả chúng ta nannan” Kha Nhụy bước lên giải thích rõ tình hình, không hề đề cập đến tên của Lục Hiên và không thuật lại nguyên do gây ra tai nạn xe, mà chỉ nói bây giờ nên làm gì.
Phó Thành không ngốc, anh hiểu được ẩn ý qua những gì Kha Nhụy nói.
Cô ấy đang uyển chuyển khuyên bảo anh rằng Tai nạn xe không liên quan đến chủ xe, mà nếu anh đã không tìm được người tài xế kia thì chi bằng ngoan ngoãn ngậm miệng đổi tiền, có thể lấy được bao nhiêu hay bấy nhiêụ Phó Thành mím chặt môi mỏng, không nói một lời, sự tủi nhục và lửa giận bùng cháy trong lồng ngực anh.
Chờ đối phương nói xong, anh lạnh lùng đáp “Mời về cho.” Kha Nhụy sửng sốt, nhất thời không biết nên giải quyết thế nào, mình khuyên hết nước hết cái cả buổi trời mà chỉ đổi lấy được ba từ đó.
Cô ấy định khuyên nữa, nhưng khi đối diện với ánh mắt của anh, cô ấy bỗng nghẹn lời, khí thế lập tức yếu đi hẳn.
Thấy vậy, Anh Hiền lên tiếng “Anh Phó, hành động theo cảm tính sẽ không có bất kỳ lợi ích gì với em gái anh đâụ Theo tôi được biết, tình trạng của cô ấy không khả quan cho lắm, vả lại cô ấy cần phải nằm viện thời gian dài sau khi phẫu thuật, rồi dùng thuốc và phục hồi chức năng, không có một thứ nào miễn phí cả đâụ” Anh mím chặt môi hơn, nhìn thẳng vào cô với đôi mắt đầy tơ máu “Tự tôi sẽ nghĩ cách chữa khỏi cho em ấy.” Anh Hiền cầm lấy hợp đồng từ tay Kha Nhụy, chìa ra trước mặt anh và nói một cách hoà nhã “Anh Phó, chúng tôi tuyệt nhiên không hề có ý sỉ nhục cô ấy, chỉ muốn cố gắng bù đắp lại thôi.” Cô giơ ra một hồi, thấy anh thật sự không định nhận, cô bèn rút tay lại rồi lấy một tấm danh thiếp đặt trước mặt anh.
“Anh Phó, đây là danh thiếp của tôi, cần gì thì xin cứ liên lạc với tôi.
Chỉ có điều, bây giờ tôi muốn cầu cạnh anh nên quyền chủ động đang nằm trên tay anh, đợi đến khi anh tìm tôi thì thân phận và lập trường của chúng ta sẽ thay đổi.
Anh thật sự không suy nghĩ thêm sao?” Cô hiếm khi khuyên ai, tiếc thay lại có tác dụng ngược, Phó Thành vứt mạnh danh thiếp xem như câu trả lời.
Anh Hiền không nói thêm gì nữa, chào tạm biệt rồi quay người rời đi.
Bên trong xe, Kha Nhụy tỏ vẻ rầu rĩ “Sếp, sao giờ ạ.” Nếu đổi lập trường, cô ấy sẽ bội phục Phó Thành nghèo hèn không đổi, không bị cám dỗ bởi giàu sang.
Thế nhưng, bây giờ cô ấy là thư ký của Tưởng Anh Hiền nên chỉ biết phiền muộn vì anh quá cứng đầụ Anh Hiền cúi đầu lật xem giấy tờ lát nữa sẽ dùng cho cuộc họp, vừa khẽ đáp “Không vội.” Phó


⬅ Trước Tiếp ➡