Giang Hành Chi mặt đỏ bừng.
Mí mắt anh rũ xuống, bởi vì lông mi quá dài nên Ngôn Vũ không nhìn rõ cảm xúc trong mắt anh.
Đương nhiên, cô không quan tâm đến cảm xúc của anh.
Cô nhéo vành tai đỏ như máu của Giang Hành Chi, vui vẻ nói: "Trẫm thích ngươi nha, không thích người khác."
Giang Hành Chi mím chặt môi.
Dường như toàn thân căng thẳng.
Ngôn Vu khẽ cười một tiếng.
Cô dùng ngón tay vuốt ve lông mày và mắt anh, giọng nói dịu dàng nhưng không thể phủ nhận: "Hãy dụng tâm học một chút, nếu không, cả hai chúng ta đều sẽ không vui vẻ."
Bởi vì đây là việc không thể không làm, cho nên Ngôn Vu cảm thấy, loại chuyện này không thể thực hiện như một hình phạt, như thế sẽ tra tấn cả chính mình, vậy nên phải coi nó như là một niềm vui thú, và niềm vui thú đó phải được khám phá.
Giang Hành Chi không trả lời.
Ngôn Vu vươn tay nắm lấy cằm anh, buộc anh không thể không ngẩng đầu.
"Thế nào, chẳng nhẽ không nguyện ý học một mình sao? Đêm còn dài, không bằng trẫm và ngươi cùng học?"
Giọng nói của cô tuy vẫn tươi cười, dịu dàng mà đa tình, nhưng Giang Hành Chi có thể nghe ra được sự nguy hiểm trong đó.
Anh vội vàng lắc đầu: “Ta sẽ chăm chỉ học tập, bệ hạ mỗi ngày đều thượng triều khổ cực như vậy, những chuyện vặt vãnh này không thể phiền đến bệ hạ được.”
Ngôn Vu hài lòng gật đầu, lấy ngón tay gãi mũi anh: “ Thật ngoan."
Sau đó phân phó anh: "Tắm rửa và thay quần áo cho trẫm."
Sau khi tắm xong, được anh thay quần áo xong, Ngôn Vu mới khoan khoái rời đi, về cung của mình.
Trong nhiều đêm liên tiếp, Ngôn Vu đều đến nghỉ ngơi tại chỗ của Giang Hành Chi.
Mặc dù trong hậu cung ba nghìn mỹ nữ, bao gồm các đại thần văn võ bá quan đều biết rõ kỹ xảo phòng the của Giang Hành Chi không tốt, thế nhưng cũng không chịu nổi nữ đế cứ một mực ở tại Khôn Ninh cung.
Mọi người đều cố gắng hết sức để tìm việc gì đó cho nữ đế làm, và cố gắng hết sức giật dây những mỹ nhân như con rối trong hậu cung kết giao với nữ đế.
Các mỹ nhân dùng đủ mọi chiêu trò.
Người múa kiếm, khiêu vũ, ngâm thơ, cùng nhau mở tiệc trà mời nữ đế tham gia.
Vì vị kia của Khôn Ninh cung, mà làm cho tất cả các mỹ nhân trong hậu cung đều đoàn kết lại với nhau.
Dù sao, bọn họ muốn tướng mạo có tướng mạo, muốn tài năng có tài năng, hơn nữa cũng đã được huấn luyện đặc biệt về kỹ xảo phòng the trước khi vào cung.
Bọn họ chuyên nghiệp như vậy, lại bị tên nhà quê ở Khôn Ninh cung kia vượt mặt, thật không thể chịu nổi!
Tuy nhiên, khi họ mời nữ đế, nữ đế đã đến, xem múa, thưởng hoa, ăn điểm tâm, nhưng khi thời gian đến, thì lại phất tay áo quay người đi đến Khôn Ninh cung.
Không trói được nữ đế, đối với bọn họ đó chính là sỉ nhục.
Thật làm cho mọi người đều tức giận đến mức hận không thể thành lập một nhóm đến phá hủy Khôn Ninh cung.