⬅ Trước Tiếp ➡
"Lạnh." Lâm Kim nhỏ giọng trả lời, còn mang theo chút nức nở.
Hướng Ca tiếp tục chơi đùa một lúc, cuối cùng rút bút bạch ngọc ra, thay thế bằng côn thịt dựng đứng của chàng. Hai tay chàng ôm chặt lấy Lâm Kim.
Hiện giờ giữa bọn họ thật đúng là không có một khe hở, dán chặt vào nhau, trao đổi da thịt.
Lâm Kim cảm thấy từ trước đến giờ nàng chưa từng ngồi lên chiếc ghế nào kỳ lạ như vậy, vừa đem vật cắm vào chỗ kia của nàng, còn bắt phải viết chữ, đây là đạo lý gì. Nhưng lần này không có cảm giác đau đớn xé rách như trước, chỉ là mơ hồ đau nhức và hưng phấn. Nàng chỉ muốn vặn vẹo vòng eo của mình.
Hiện giờ nàng thà làm chuyện kia, cũng không muốn tập viết nữa.
Học tập căn bản không phải việc ai cũng làm được.
Hướng Ca không nói gì thêm, nàng liền đặt bút xuống, bắt đầu tự mình chủ động di chuyển, lắc lắc eo, vuốt ve lên xuống. Nàng cố gắng làm thiếu gia thỏa mãn, cho dù ở phương diện này kiến thức nàng tích cóp được còn chưa đủ. Bình thường Lâm Kim chịu trách nhiệm hầu hạ tiểu thiếu gia, không phải làm nhiều việc vất vả, thể lực cũng không tốt. Chẳng bao lâu sau, nàng liền bại trận, nửa người trên yếu ớt nằm sấp trên bàn sách, nửa người dưới vẫn còn dính chặt với nhau.
Quyến rũ người khác cũng là một kỹ năng sống.
Sau đó Hướng Ca buông nàng ra, để nàng nằm sấp trên bàn, chỗ kia cũng tách ra. Hai chân Lâm Kim yếu ớt chạm đất.
Lâm Kim nghĩ lần này kết thúc nhanh như vậy thật tốt, đợi lát nữa nàng còn có thể trở về ngủ trưa một giấc.
Một giây sau, côn thịt càng thêm thô to đâm thẳng vào hoa huyệt còn chưa khép lại.
Bản thân Lâm Kim cũng không biết mình đã hét lớn một tiếng, đôi mắt to tròn cũng trở nên mơ màng.
Hướng Ca đứng phía sau nàng, tốc độ ổn định, nhanh chóng di chuyển.
Lâm Kim đương nhiên không biết hiện giờ là lúc nào. Càng quên mất vừa rồi bản thân còn lo lắng bị người khác nghe thấy âm thanh thì phải làm sao, vô thức phát ra rất nhiều tiếng ngâm nga, cổ họng rên rỉ đứt quãng cũng bị Hướng Ca đâm đến khi tan thành từng mảnh nhỏ.
Không biết trôi qua bao lâu, cuối cùng Hướng Ca cũng tăng tốc chạy nước rút, để lại chất lỏng màu trắng đục trong hoa huyệt của Lâm Kim. Lúc vật đó rút ra còn có thể thấy tinh dịch của chàng chậm rãi chảy ra từ tiểu huyệt của nàng..
Giấc mộng thứ nhất đã kết thúc.. Tiếp theo chính là thức dậy.
Lúc Lâm Kim thức giấc, đầu óc chưa tỉnh táo lắm, mơ màng không mở nổi mắt. Chuông báo thức điện thoại vẫn kêu liên hồi, là tiếng chuông khô khan của hệ thống.
Cô nhắm hờ mắt, tắt chuông báo đi.
Lúc cô thấy trần nhà màu xám trắng, cuối cùng mới kịp nhận ra mình đang trong ký túc xá. Ký ức trong mộng vừa rồi thoáng hiện lên như đèn kéo quân, cô hơi nhức đầu. Sao cô lại có thể mơ thấy mình mặc một thân cổ trang, làm chuyện như vậy với người khác chứ.
Lúc này, trời đã sáng rõ, ánh nắng xuyên qua khe rèm cửa chiếu vào phòng, trong ký túc xá không có ai.
Lâm Kim có thể cảm nhận được quần lót trong váy ngủ mình có chút ướt át, nhớp nhúa không dễ chịu.

⬅ Trước Tiếp ➡