⬅ Trước Tiếp ➡
Nàng quay đầu nhìn nam tử sau lưng, chỉ thấy trên gương mặt tuấn tú của chàng đầy mồ hôi. Nàng vừa dừng lại, chàng liền mệt mỏi ngã nhào lên người nàng.
Hàn Sắt Sắt đâu đỡ được trọng lượng của chàng, thoắt cái đã bị chàng đè lên tường, hơi thở nóng rẫy của chàng phả lên mặt nàng khiến nàng lập tức đỏ bừng cả mặt.
“Ân công… Ân công… huynh đừng ngã… huynh phải chạy nhanh một chút, ra khỏi thành rồi mới an toàn…” Hàn Sắt Sắt cố gắng hồi tưởng lại cốt truyện. Sau khi nam chính chạy tới con hẻm này thì gặp được nữ chính. Giờ nàng cứ mau chóng giao chàng cho nữ chính, hoan hỉ tác hợp cho bọn họ xong là có thể vô tư làm người giàu có nhàn rỗi rồi.
Đến lúc đó nàng sẽ bảo Hoàng Đế ca ca tìm cho nàng một phò mã vừa giàu có, phúc hậu mà lại vừa đẹp trai, để nàng đè đầu cưỡi cổ làm mưa làm gió, như thế có nằm mơ nàng cũng sẽ bật cười tỉnh lại.
Hai tay không bị khống chế của Chu Cảnh Thâm đã đè sau lưng Hàn Sắt Sắt, sau đó một tay mò lên eo nàng.
Eo nàng thật sự rất thon, chắc chỉ vừa một nắm tay của chàng. Cần cổ xinh xắn non mịn, hương thơm thiếu nữ thoang thoảng. Chu Cảnh Thâm không kìm nổi lòng, nheo mắt tiến sát lại gần Hàn Sắt Sắt hơn.
Nhưng tiếng kêu của nàng lại kéo lý trí của chàng trở về lần nữa.
Chàng đang làm gì thế này? Ngay trước bàn dân thiên hạ mà lại tới tới lui lui, còn mất hồn mất vía suýt tạo thành sai lầm lớn.
Vì thế chàng khẽ cắn môi, cố gắng khiến bản thân tỉnh táo lại một chút. Tiểu cô nương này nói không sai, chàng và nàng còn chưa thoát khỏi phạm vi thế lực của công chúa, trước mắt cứ phải chạy càng xa càng tốt.
Chàng vận sức đẩy vách tường, quay đầu nhìn bốn phía rồi lập tức nảy ra một ý. Chàng kéo Hàn Sắt Sắt ra khỏi hẻm nhỏ, sau đó đi đến trước một con ngựa đang bị buộc lại, cởi bỏ dây cương cho nó rồi nhanh chóng ôm Hàn Sắt Sắt nhảy lên ngựa.
Hàn Sắt Sắt vẫn còn đang lấy làm lạ là sao chàng lại vừa khéo có ngựa ở đây. Chợt lúc này, nàng lại nghe thấy có người la to phía sau “Ngựa của ta… ngươi làm gì thế hả? Đây là ngựa của ta mà…”
Chu Cảnh Thâm quay đầu lại ném cho người kia một miếng vàng lá “Đây là tiền mua ngựa, nếu vẫn chưa đủ thì đến Minh Nguyệt sơn trang tìm ta…”
Nói rồi, chàng ôm Hàn Sắt Sắt thúc ngựa chạy thục mạng. Chẳng mấy chốc bọn họ đã chạy vào khu rừng ngoài ngoại ô.
Chu Cảnh Thâm hết sức chăm chú cưỡi ngựa, muốn đè nén hiệu quả của thuốc trong cơ thể mình. Mồ hôi thấm ướt quần áo chàng, nhưng vì sợ Hàn Sắt Sắt có gì sơ suất nên chàng vẫn ôm nàng rất chặt.
Còn Hàn Sắt Sắt thì lại ngơ ngác khó hiểụ Sao nam chính chạy trốn còn dắt nàng theo làm gì? Hơn nữa đã sắp ra khỏi thành rồi, thế này thì làm sao mà gặp nữ chính được nữa?
Vì thế Hàn Sắt Sắt đành phải la lên “Ân công… ta cảm thấy ở đây đã rất an toàn rồi… Huynh thả ta xuống đi… ta phải về cung…”
Kết quả Chu Cảnh Thâm chẳng những không ghìm ngựa chạy chậm lại mà còn quất roi thúc ngựa chạy nhanh hơn nữa “Cô nương… ta không thể để cô lại đây được. Cô nhìn rừng núi hoang vu xung quanh đi… Một cô gái yếu ớt như cô quay về kiểu gì?”
Hàn Sắt Sắt buồn rầu không thôi. Trước tình tiết sai một ly đi một dặm này, nàng cũng không thể bắt nam chính đưa nàng về lại được.
⬅ Trước Tiếp ➡