⬅ Trước Tiếp ➡
Cơ thể nàng mềm nhũn, trong lòng ngứa ngáy. Tay chàng vẫn đang không ngừng vuốt ve khắp người nàng. Hàn Sắt Sắt cảm giác mình sắp bị chàng hôn đến nỗi rơi vào tay giặc rồi. Đến khi nàng hơi tỉnh táo lại chút thì tay cũng đã đặt trên vai chàng rồi.
Chu Cảnh Thâm còn vừa hôn vừa đẩy nàng về phía giường. Hàn Sắt Sắt hiểu ý chàng, tay liền không ngừng đấm lên vai chàng.
Cảm nhận được sự kháng cực của Hàn Sắt Sắt, Chu Cảnh Thâm hơi buông lỏng ra, nhưng Hàn Sắt Sắt lại nhũn cả chân suýt ngã bệt xuống đất.
Nhưng Chu Cảnh Thâm lại lanh lẹ ôm lấy Hàn Sắt Sắt, cùng nàng ngã xuống giường.
Hàn Sắt Sắt bị cơ thể cao ráo của chàng đè dưới người, thấy chàng hơi nheo mắt, hầu kết động đậy, muốn chống lại du͙c vọng trong người nhưng vẫn ôm nàng không chịu buông ra, trông gợi cảm mê người chết đi được.
Vì thế trong lòng Hàn Sắt Sắt cũng nóng lên, bất giác khoác lên tay Chu Cảnh Thâm. Nàng rất muốn nói gì đó, nhưng bầu không khí giờ đây vừa mập mờ vừa mê ly khiến nàng không biết nói gì cho phải, chỉ đành mấp máy môi.
Chu Cảnh Thâm vốn đã bị bỏ thuốc kích dục, nay lại còn mắc mưa, cơ thể nóng bừng lên, mồ hôi như mưa chảy trên gương mặt chàng rồi nhỏ xuống cổ Hàn Sắt Sắt.
Đứng trước một người đàn ông chất lượng cao như thế, Hàn Sắt Sắt lâm vào cảnh đấu tranh tư tưởng nên ngủ với chàng hay không.
Lúc này, Chu Cảnh Thâm cố gắng ổn định hơi thở, hết sức nhu hoà nói với Hàn Sắt Sắt “Cô nương… cô nên biết là ta bị bỏ thuốc…”
Hàn Sắt Sắt lập tức gật đầụ Ta biết chứ. Thuốc đó là do ta bỏ cơ mà, à không, là chủ nhân trước của cơ thể này bỏ.
Nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn dịu dàng mà vẫn ngượng ngùng e thẹn của Hàn Sắt Sắt, chẳng hiểu sao trong lòng Chu Cảnh Thâm lại càng yêu thích hơn. Vì thế chàng vén lọn tóc bên trán nàng, cúi đầu dịu dàng hôn lên mi tâm nàng “Vậy… nàng có thể giúp ta được không…”
“Giúp… giúp thế nào…” Hàn Sắt Sắt đặt bàn tay nhỏ bé run rẩy lên lồng ngực chàng một cách e dè cẩn trọng.
Nói thẳng ra thì không phải là nàng không muốn giúp nam chính, mà là nàng chưa từng làm chuyện này bao giờ. Tuy không biết tình huống của nguyên chủ ra sao nhưng nàng thì chỉ mới nhìn heo chạy thôi chứ đã được ăn thịt heo bao giờ…
“Nàng nhắm mắt lại… chuyện còn lại để ta làm là được…” Dứt lời, Chu Cảnh Thâm liền hôn từ mi tâm xuống mí mắt nàng.
Hàn Sắt Sắt lập tức nhắm mắt lại. Lúc đôi môi mềm mại ấm áp của Chu Cảnh Thâm rơi lên mắt nàng, nàng thật sự cảm thấy cơ thể như nhũn ra.
Bị một người đàn ông xuất chúng như thế quyến rũ khiến nàng thật sự không chịu nổi.
Bàn tay đang xiết chặt của Hàn Sắt Sắt bất giác thả lỏng.
Chu Cảnh Thâm vẫn tiếp tục nhu hoà hôn nàng, tè mắt hôn lên mũi, lên má, sau đó là môi nàng.
Đôi môi thiếu nữ êm mềm như cánh hoa, ngọt ngào tựa ngâm mật. Chu Cảnh Thâm không kìm lòng nổi hôn càng lúc càng sâu, đến thật khi Hàn Sắt Sắt suýt ngạt thở thì chàng mới buông nàng ra đôi chút.
Sau đó chàng từ từ ngồi thẳng dậy, cởi quần áo ướt sũng, để lộ cơ thể cường tráng rắn chắc.
⬅ Trước Tiếp ➡