“Không, không cần đâu. Tôi, tôi không sao. Đúng rồi thím An, Lập Hân thế nào rồi? Vừa nãy thấy y sĩ Kim đã dẫn theo hai chuyên gia vào hội chẩn.” Tuyết Lạc hỏi.
“Ài!” Nhưng thím An lại thở một hơi dài. “Nếu không có lòng cầu sinh, có nhiều chuyên gia đến hơn nữa cũng có tác dụng gì chứ.”
Không có lòng cầu sinh? Tuyết Lạc quả thật ngẩn người, bừng tỉnh hỏi: “Thím An, Lập Hân là vì Lam Du Du kia sao?”
Thím An chỉ thở dài, không trả lời câu hỏi của Tuyết Lạc. Cô chỉ lờ mờ cảm thấy: Bệnh tình của Phong Lập Hân đột nhiên trở nên nghiêm trọng đúng là không thể tưởng tượng được. Phải biết rằng Phong Lập Hân tối hôm đó lại còn có… phản ứng về mặt kia! Sao nói nghiêm trọng là nghiêm trọng đến mức độ như vậy chứ?
Lam Du Du kia lại là người thế nào? Thế mà lại có ma lực lớn như vậy? Điều này khiến người làm vợ như cô có thể chịu đựng được chứ!
Tuyết Lạc khẽ thở dài, không khỏi nghĩ đến Phong Hành Lãng. Cô không đi lau người cho người đàn ông kia, có thể gọi quản gia Mạc đi mà. Nghe thím An nói người đàn ông kia còn có chút yêu sạch sẽ, hai ngày không tắm sẽ khó chịu tới mức nào! Nếu anh không chịu được mà đi tắm, lỡ như vết thương lại rách ra, bị viêm… Vậy cũng liên quan gì đến Lâm Tuyết Lạc cô chứ?
Tuyết Lạc thật sự nghĩ không ra: Nếu Phong Hành Lãng đã quan tâm, để ý anh cả của anh như vậy, hơn nữa tình cảm của hai anh em sâu đậm như vậy, tại sao Phong Hành Lãng còn hết lần này đến lần khác khinh nhờn chị dâu như cô chứ? Tâm lý của anh vặn vẹo và biến thái tới mức nào!
Nhưng không nên! Nếu anh thật sự muốn phụ nữ, phụ nữ bên ngoài đầy ra đấy! Phong Hành Lãng không cần bày ra vầng sáng boss tài chính hiển hách của anh, chỉ dựa vào nhan sắc cao tuấn tú đẹp trai của anh và thân phận cậu hai nhà họ Phong, thiên kim xinh đẹp gầy béo gì còn không phải mặc anh chọn! Cô ba nhà họ Hạ chính là người theo đuổi rất tốt của anh!
Ngay lúc làn sóng trong lòng Tuyết Lạc khó yên, lại nhìn thấy Phong Hành lãng mặc đồ lễ phục xuống tầng.
Không thể không nói Phong Hành Lãng quả thật là người đàn ông tuấn tú, sự tuấn tú của anh nhuốm thêm vẻ đẹp trai hoang dã bức người. Đồ hưu nhàn màu đẹp thủ công tinh tế, phác họa vóc dáng đáng tự hào gần như hoàn mỹ của anh. Khí khái giữa lông mày kia khiến anh mang theo khí thế mạnh mẽ hơn.
Tuyết Lạc vốn định đến hỏi muộn như vậy rồi Phong Hành Lãng định đi đâu. Nhưng cuối cùng cô vẫn là muốn nói lại thôi. Nếu kết cục của quan tâm anh chính là bị khinh nhờn, vậy Tuyết Lạc thà chọn lạnh nhạt đứng ngoài quan sát.
“Tôi đã phái người canh ở bên ngoài biệt thự, yên tâm ở nhà.” Phong Hành lãng bỏ lại câu này, rồi sải bước rời đi.
Đây là an ủi cô sao? Đưa mắt tiễn bóng lưng thẳng tắp rời đi của người đàn ông, Tuyết Lạc tâm trạng phức tạp. Cô là đang tức giận vì sự khinh nhờn vừa rồi của người đàn ông với cô, hay là lo lắng anh bị thương còn ra ngoài muộn như vậy?
Trái tim này đúng là rất loạn! Loạn lên lại khó bình tĩnh được! Tuyết Lạc cảm thấy cô sắp không khống chế được trái tim đập mạnh khó hiểu kia rồi.
2: Để anh ta hôi chết đi cho rồi!
Ở ngoại ô, trên một đài quan sát cạnh biển, từng tiếng sóng biển chen nhau đập lên bờ, đánh vào vách đá, phát ra tiếng gầm như muôn ngựa cùng chạy, bắn lên bọt nước trắng xóa, vô cùng dũng mãnh, tráng lệ.
Trên đài quan sát có bốn người đàn ông đồ đen cơ bắp phát triển đang đứng, họ ép một người đàn ông có một hình xăm thanh long trên cổ lùi lại lan can sắt trên đài quan sát.
Loong coong… Đó là tiếng phát ra do lưỡi dao ma sát trên đá, bắn lên tia lửa chói mắt, có hiệu quả thị giác u ám, giống như ma chú đòi mạng đến từ địa ngục.
“Anh Lãng, trước khi Lam Du Du xảy ra tai nạn xe đã ở cùng thằng nhóc này.” Bốn người đàn ông mặc đồ đen nhường đường cho Phong Hành Lãng.
Phong Hành Lãng lạnh gương mặt như huyền băng ngàn năm, trong đôi mắt bị thù hận ăn mòn kia tràn đầy lửa giận thiêu đốt.
Người đàn ông trẻ tuổi xăm hình thanh long dường như bị con dao bầu trong tay Phong Hành Lãng dọa, anh ta lảo đảo lùi về phía sau, mãi tới lúc lùi đến cạnh lan can trên đài quan sát. Còn lùi nữa thì chính là nước biển gào thét và nham thạch kỳ dị dựng đứng.
Từ đây ngã xuống không chết cũng tàn phế.
“Lam Du Du rốt cuộc chết thế nào?” Phong Hành Lãng đè thấp giọng, giọng điệu ảm đạm, giống như địa ngục Satan.
“Tôi không biết… Tôi thật sự không biết.” Người đàn ông trẻ tuổi xăm hình thanh long cố ra vẻ bình tĩnh đáp.
“Vậy tôi chỉ đành giúp cậu nhớ lại cho kỹ thôi!” Xoẹt một tiếng, áo trước ngực của người xăm hình thanh long đã bị lưỡi dao cắt hết ra, xương sườn hơi gầy gò lúc ẩn lúc hiện theo hơi thở gấp gáp.
“Phong Hành Lãng… anh muốn làm cái gì… tôi chỉ biết Lam Du Du là bị xe đâm chết… cái khác tôi thật sự không biết!”
Anh ta hoảng sợ người lui về sau, cong chân phải chuẩn bị đá Phong Hành Lãng một cái chí mạng. Nhưng anh ta thật sự đã đánh giá cao bản thân, lại đánh giá thấp Phong Hành Lãng, trước khi chân phải của anh ta đá ra, Phong Hành Lãng đã đè xuống, một móc quyền phải đã nặng nề đánh lên cằm anh ta, máu tươi lập tức phun ra từ trong miệng anh ta.
“Xoẹt…” Đó là tiếng lưỡi dao cắt lên da và thịt, sởn gai ốc khiến người ta không rét mà run. Bởi vì vết cắt chỉ là lớp biểu bì, cho nên máu chảy không nhiều.
“A!” Người đàn ông xăm trổ tận mắt nhìn da và thịt trên bụng của mình bị lưỡi dao cứng rắn cắt ra vết to bằng bàn tay. Tiếng hét xé ruột xé gan bị tiếng sóng biển gào thét xối đi, không chỉ đau, mà còn có sự sợ hãi tới mức khiến người ta sởn gai ốc kia.
“Phong Hành Lãng, dừng tay… dừng tay! Tôi nói… tôi nói…”
Con người chỉ có khi thật sự đối mặt với cái chết, mới thật sự được trải nghiệm sợ hãi giật gân kia một cách chân thực.
“Lam Du Du chưa có chết… cô ta… cô ta chỉ là giả chết thôi… cô ta chưa có chết!” Người đàn ông xăm trổ gần như bị dọa tới hư thoát, khai ra tin tức khiến người ta phấn khởi.
Lúc Phong Hành Lãng trở về nhà họ Phong, Tuyết Lạc và quản gia Mạc vừa tiễn hai chuyên gia khoa bỏng mà y sĩ Kim mời kia đi.
“Cậu hai, cậu có đói không? Tôi đi đi nấu bát mì cho cậu.” Thím An luôn quan tâm với Phong Hành Lãng như vậy, như còn thân hơn cả con trai ruột.
Thấy Phong Hành Lãng trở về an toàn, Tuyết Lạc cũng không muốn lượn lờ trước mặt anh, nên đã coi như người trong suốt, lặng lẽ đi về phía phòng khách dưới tầng, giữa khoảng cách chú thím nên có với anh.
Nhưng thím An chợt kêu lên khiến cô không thể không dừng bước.
“A, cậu hai, cậu lại chảy máu rồi! Có phải vết thương lại bị rách ra rồi không?” Thím An đau lòng, viền mắt cũng đỏ cả lên.
Tuyết Lạc ngạc nhiên, phát hiện áo sơ mi trắng ở vai trái của Phong Hành Lãng lại bị máu tươi nhuốm đỏ. Người đàn ông này sao lại không biết yêu thương bản thân anh như vậy? Trái tim Tuyết Lạc bỗng quặn đau.
“Tôi không sao!” Phong Hành Lãng nhàn nhạt nói, nhìn Tuyết Lạc đau buồn, dịu giọng nói: “Tuyết Lạc, lên tầng lau người cho tôi!”
1: Thương yêu bản thân chút
Lau người cho anh? Môi đỏ của Tuyết Lạc mím chặt, không đáp được, cũng không từ chối, chỉ là vẫn đứng yên tại chỗ, không hề có ý ngoan ngoãn lên tầng lau người cho Phong Hành Lãng.
Phải biết rằng cô là chị dâu của anh! Đâu có chuyện chị dâu lau người cho em chồng chứ?
Thấy Tuyết Lạc ở yên tại chỗ không động đậy, thím An sốt ruột nhắc nhở cô: “Bà chủ, mau lên tầng xử lý vết thương cho cậu hai đi! Cậu hai chảy máu nhiều như vậy, đau cỡ nào chứ.”
Có lẽ trong lòng Tuyết Lạc lo cho vết thương của người đàn ông, dù sao Phong Hành Lãng cũng là bị thương do đỡ một dao của Phong Nhất Minh kia cho cô. Nhưng thân phận của cô và anh gượng gạo, khiến Tuyết Lạc thật sự không di chuyển bước chân lên tầng được.
“Tôi đi tìm quản gia Mạc.” Tuyết Lạc vội vàng chạy đến phòng sách dưới tầng. Vừa rồi lúc cô và quản gia Mạc cùng đi tiễn hai chuyên gia khoa bỏng kia, nghe thấy quản gia nói muốn đến phòng sách thống kê chút tiền lương của y sĩ Kim.
Quả nhiên quản gia Mạc đang ở trong phòng sách.
“Quản gia Mạc, vai của Phong Hành Lãng lại chảy máu rồi, ông mau lên tầng băng bó cho anh ta đi, nhân tiện lau người giúp anh ta luôn.”
Lúc Tuyết Lạc nói phần trước, quản gia Mạc vì lo cho sự an nguy của Phong Hành Lãng nên đã đóng sổ sách đứng dậy, nhưng nghe thấy phần sau Tuyết Lạc nói “nhân tiện lau người giúp Phong Hành Lãng”, quản gia Mạc lại ngồi xuống.
Lau người không phải việc của người vợ như cô nên làm sao? Ban đầu quản gia Mạc còn khá đồng ý Phong Hành Lãng lấy danh nghĩa của Phong Lập Hân tìm bạn đời, ít nhất đây là một đường tắt để có thể phân biệt ý muốn của người phụ nữ gả đến nhà họ Phong thế nào.
Nhưng lúc quản gia Mạc cảm nhận được Tuyết Lạc là cô gái tốt dịu dàng, ông ấy lại bắt đầu đồng tình với cảnh ngộ của Tuyết Lạc. Ngày tháng không được người chồng như cậu hai coi trọng, đúng là làm khó cho cô gái tốt lương thiện và kiên trì này rồi.
“Bà chủ, chỗ tôi còn chưa hết bận, vẫn là cô lên tầng lau người, xử lý vết thương cho cậu hai đi. Vết thương bị viêm thì không hay đâu.” Quản gia Mạc lại mở sổ sách ra, rồi vùi đầu nghiêm túc tính toán từng con số.
“……” Thật sự khiến Tuyết Lạc chết lặng. Bình thường quản gia Mạc quan tâm an nguy của cậu chủ nhà họ Phong như vậy, hôm nay là bị làm sao vậy?
“Quản gia Mạc, ông đi xử lý vết thương cho Phong Hành Lãng trước đi, xong rồi xuống tầng tính sổ sau cũng không muộn mà!” Thực ra Tuyết Lạc còn muốn bổ sung thêm câu: Những sổ sách này còn quan trọng hơn vết thương của Phong Hành Lãng sao?