⬅ Trước Tiếp ➡
Hổ không ra oai, anh coi tôi là mèo Kitty à!
Tuyết Lạc giả vờ dịu dàng bắt đầu vắt khô khăn mặt trong chậu nước, sau đó khẽ ngồi xổm xuống, mở khăn mặt trong lòng bàn tay, chậm rãi phủ lên trên lồng ngực săn chắc của người đàn ông, bắt đầu lau người giúp anh.
Sau trong cổ họng của người đàn ông phát ra tiếng hừ thoải mái, khẽ nhắm mắt lại, hưởng thụ sự phục vụ tinh tế của Tuyết Lạc với anh.
Phong Hành Lãng rất lâu rồi không có phụ nữ, dường như chưa từng được phụ nữ đối xử tỉ mỉ chu đáo như vậy. Đó là một loại ân cần chu đáo có thể an ủi linh hồn, ngay cả trái tim cũng được hâm nóng.
Nhưng mà, ngay lúc Phong Hành Lãng vô cùng hưởng thụ, cảnh tượng đột nhiên thay đổi. Con hello kitty dịu dàng Tuyết Lạc này một giây sau đã trở thành một con cọp cái dũng mãnh, cô cúi đầu xuống, cắn một cái vào ngực của Phong Hành Lãng.
Sở dĩ Tuyết Lạc làm như vậy một là vì cô đòi lại công bằng cho cái môi bị Phong Hành Lãng cắn, hai cũng là để cảnh cáo Phong Hành Lãng - Hổ không ra oai, anh coi tôi là mèo Kitty à!
Sau khi cắn xong, Tuyết Lạc lập tức đứng dậy, sau đó dùng tốc độ sét đánh không kịp che tai chạy ra khỏi phòng cưới, chạy như điên xuống dưới tầng!
Phong Hành Lãng kinh ngạc! Thật sự kinh ngạc!
Anh trợn to con mắt tuấn tú, không dám tưởng tượng mà nhìn ngực của mình, một vòng kia lại bị người phụ nữ vừa chạy trốn kia cắn ra vết máu có hình hai hàm răng!
Vậy mà anh lại bị người phụ nữ ngu ngốc kia cắn!
Phong Hành Lãng vẫn chìm đắm trong sự không thể tưởng tượng. Người phụ nữ dịu dàng như con mèo kia lại thật sự dám cắn anh? Anh đây là suy yếu tới mức nào! Mấu chốt là anh còn để người phụ nữ kia chạy trốn rồi!
Mặc dù đau nhưng chút đau đớn này lại không thể che giấu được cảm giác kích thích do đau đớn mang lại! Ép Phong Hành Lãng nhớ lại dư vị một lúc lâu.
Tuyết Lạc chạy một mạch xuống tầng, cũng không dám quay đầu lại nhìn, rồi lại lên hơi chạy vào trong phòng của thím Anh. Cô khóa cửa chặn chẽ lại dưới sự chăm chú kinh ngạc không thôi của thím An.
“Bà chủ, có phải cậu hai lại bắt nạt cô không?” Thím An tiến lên hỏi, lo lắng Tuyết Lạc lại bị bắt nạt, rồi lại chạy về nhà họ Hạ thì không tốt.
“Không! Tôi với anh ta… đánh ngang tay!” Tuyết Lạc vội thở dốc, thi thoảng nhìn ra ngoài cửa bằng mắt mèo.
“Đánh… đánh ngang tay? Bà chủ, cô đánh nhau với cậu hai sao?” Thím Anh càng kinh ngạc hơn. Bà ấy kiểm tra từ trên xuống dưới người Tuyết Lạc. “Bà chủ, cậu hai đánh cô bị thương ở đâu? Cô có bị thương không?”
1: Tôi đã cắn anh ta một cái!
“Tôi, tôi không bị thương.” Tuyết Lạc hơi thẹn thùng, mím chặt cái môi bị Phong Hành Lãng cắn sưng đỏ của mình.
Nhưng vẫn bị thím An nhìn ra dấu vết. Không cần hỏi, sưng đỏ trên môi bà chủ chắc chắn là bị cậu hai hôn ra. Bà ấy hiểu ra cười. “Bà chủ, cô không bị thương là tốt.”
Tuyết Lạc luôn cảm thấy thím An cười rất kỳ lạ, dường như bà ấy đã nhìn ra cô bị Phong Hành Lãng bắt nạt rồi. Nhưng thím An lại không đứng ra bảo vệ cô từ góc độ chính nghĩa, đây là tiết tấu thiên vị, bao che sao?
Thím An như nhớ ra điều gì, lại đột nhiên hỏi: “Bà chủ, vừa rồi cô nói đánh ngang tay với cậu hai? Cô, cô không phải là cũng đánh cậu ấy rồi chứ?”
“Ừ, tôi cắn anh ta một cái!” Tuyết lạc không có kiêng dè,  nói thẳng thắn với thím An. Cũng may thím An biết cô cũng không mềm yếu, lúc cứ bị bắt nạt mãi, cô cũng sẽ có răng nhọn.
“Cái gì? Cô cắn cậu hai một cái? Cắn chỗ nào của cậu ấy? Sao cô có thể cắn cậu ấy chứ?” Thím An vừa nghe Phong Hành Lãng bị cắn, cả người đều đau lòng không thôi.
“Tại sao tôi không thể cắn anh ta? Là anh ta khinh nhờn tôi trước! Tôi chỉ là phòng vệ chính đáng!”
Tuyết Lạc không muốn giấu diếm gì với thím An. Phong Hành Lãng khinh nhờn cô hết lần này đến lần khác, rõ ràng không phải tha thứ là có thể giải quyết. Sự chùn bước và chịu đựng của cô chỉ có thể càng khiến Phong Hành Lãng không kiêng dè mà bắt nạt cô hơn.
“Cô cắn cậu ấy thật sao? Cắn chỗ nào của cậu ấy? Có nặng không? Cắn chảy máu không?” Thím An hoàn toàn không nhận ra Tuyết Lạc là đang kêu khổ và cáo trạng với bà ấy, ngược lại chỉ luôn đau lòng Phong Hành Lãng bị cắn, lo lắng vết thương của anh.
Trái tim Tuyết Lạc nghẹn lại, một khí lạnh ép thẳng vào trái tim của cô. Lúc này cô dường như mới nhận ra: Trên dưới nhà họ Phong này đều bao che Phong Hành Lãng! Hơn nữa còn thiên vị không hề có nguyên tắc! Đến mức ấm ức mà cô phải chịu hoàn toàn không đáng nhắc đến.
Thật hối hận không cắn người đàn ông kia thêm mấy cái! Cũng để cho anh biết: Thỏ bị ép gấp lên cũng biết cắn người!
Hơn nữa Lâm Tuyết Lạc không cảm thấy cô là một con thỏ!
Đối mặt với câu hỏi của thím An, Tuyết Lạc cố ý thổi phồng. “Cắn rất nghiêm trọng, chảy rất nhiều máu, thím mau lên tầng xem anh ta đi!”
“Hả? Trời ơi, hai vợ chồng các cô thật sự coi nhau như kẻ thù mà đánh nhau vậy hả? Đây phải làm sao cho tốt đây?” Thím An sốt ruột nên nói mà không suy nghĩ, bởi vì bà ấy thật sự rất thiên vị Phong Hành Lãng.
“Ai là vợ chồng với anh ta? Thím An, thím thiên vị! Lần sau Phong Hành Lãng còn dám khinh nhờn tôi, tôi sẽ nói với Lập Hân! Lập Hân không quản được anh ta, tôi sẽ báo cảnh sát!” Tuyết lạc hung dữ, tức giận trở về phòng khách dưới tầng.
Cô thực sự ấm ức. Tại sao người của nhà họ Phong đều thiên vị Phong Hành Lãng không nguyên tắc như vậy?! Vậy lại đặt Phong Lập Hân ở chỗ nào? Cứ như người em chồng như anh khinh nhờn chị dâu như cô hoàn toàn là hành vi hợp tình hợp lý vậy!
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, thím An và quản gia Mạc ngoài quá mức dung túng Phong Hành Lãng ra, cũng thật sự rất tốt với Lâm Tuyết Lạc, có thể nói là săn sóc tối đa, ít nhất để Tuyết Lạc cảm nhận được sự ấm áp khi được người ta quan tâm.
Sáng ngày hôm sau, Tuyết Lạc tốn hơn một tiếng nấu cháo rau củ dinh dưỡng cho Phong Lập Hân. Nhưng tấm lòng hết sức chân thành của cô lại bị Phong Hành Lãng và y sĩ Kim chặn lại ở bên ngoài cánh cửa phòng y tế nặng nề kia.
Trong lòng khó tránh nghẹn tới phát hoảng, Tuyết Lạc càng ý thức được rõ ràng: Cô ở trong nhà họ Phong vô cùng không hợp nhau. Cô vẫn luôn bị gạt ra ngoài thành viên của gia đình nhà họ Phong! Cho dù bây giờ thân phận của cô là bà chủ của nhà họ Phong.
2: Tôi đã cắn anh ta một cái!
Ngay cả quản gia Mạc và thím An cũng có thể vào phòng y tế của Phong Lập Hân, chỉ có người vợ như cô là không được! Về mặt pháp luật cô mới là người giám hộ của Phong Lập Hân, sao ngay cả quyền vào xem Phong Lập Hân một cái cũng không có chứ?
Bóng lưng bê cháo rau củ rời đi cô đơn hiu quạnh. Tuyết Lạc không đi chỉ trích bất cứ ai, càng không đi ép hỏi tại sao bọn họ không chịu cho người vợ như cô vào thăm Phong Lập Hân. Cô biết thím An và quản gia Mạc đều là nghĩ cho sức khỏe của Phong Lập Hân.
Trong phòng bếp, tim của Tuyết Lạc chua xót tới khó chịu. Cô yên tĩnh ngồi trên quầy bar của phòng bếp, lặng lẽ nhìn bát cháo rau củ mình đã nấu hơn một tiếng kia. Mùi vị không được người ta yêu thích đúng là không dễ chịu.
Tuyết Lạc nghĩ đến lời của Hạ Dĩ Kỳ: Có phải người nhà họ Phong cũng cảm thấy mục đích cô chịu gả đến nhà họ Phong chính là vì nhòm ngó tập đoàn Phong thị không? Nếu như bọn họ thật sự vì nghĩ như vậy mà không thích và đề phòng cô, vậy cô thật sự rất đáng thương! Cũng khó trách lúc cô mở miệng đòi một triệu từ chỗ Phong Hành Lãng, anh lại sỉ nhục cô như vậy! Xem ra Phong Hành Lãng cũng cho rằng cô là vì tiền nên mới gả vào nhà họ Phong.
Tuyết Lạc cười cay đắng. Tập đoàn Phong thị cái gì? Lâm Tuyết Lạc cô căn bản không có hứng thú! Nếu đã đồng ý với cậu gả đến nhà họ Phong, thì Tuyết Lạc chỉ muốn làm tròn trách nhiệm của một người vợ, chăm sóc tốt cho Phong Lập Hân. Thế nhưng trên dưới nhà họ Phong lại vẫn luôn đề phòng cô!
Nếu đã như vậy, thì tại sao Phong Lập Hân còn muốn tìm bạn đời chứ? Mục đích lấy cô về lại là gì?
Tuyết Lạc cũng không muốn làm khó người nhà họ Phong, càng không muốn thấy người nhà họ Phong đề phòng cô như đề phòng kẻ trộm!
Tuyết Lạc cảm thấy không khí xung quanh trở nên mỏng manh, cô ngẩng đầu lên, đã thấy Phong Hành Lãng dáng người thẳng tắp, cao ngạo như vương giả đứng ở bên cạnh cô, tư thế từ trên cao nhìn xuống cô.
Chỉ nhìn một cái, Tuyết Lạc đã chuyển ánh mắt đi, nhìn lên bát cháo rau củ cũng không được yêu thích. Người khác không thích thành ý của cô cũng không sao, cô cũng không thể không thích thành quả lao động của mình.
Thế là Tuyết Lạc giơ tay ra, bê cái bát cháo rau củ đáng thương giống cô lên, nhưng lại bị cái tay khỏe cướp lấy.
Tuyết Lạc sững sờ, lúc ngẩng đầu lên thì thấy Phong Hành Lãng ăn cháo rau củ trong bát kia từng miếng to. Chưa được vài thìa, một bát cháo rau củ đã thấy đáy rồi.
“Tài nấu nướng không tồi, chỉ là hơi nhạt.” Phong Hành Lãng đặt bát không xuống, đưa ra lời đánh giá.
Bởi vì cô đặc biệt làm cho Phong Lập Hân ăn, cho nên cho ít gia vị, tất nhiên cũng sẽ hơi nhạt miệng.
Tuyết Lạc vẫn yên lặng, không tiếp lời Phong Hành Lãng, cháo rau củ cô làm từ sớm cho Phong Lập Hân lại bị Phong Hành Lãng ăn mất rồi, cô thật sự không biết là an ủi, hay là tức giận nữa.
“Sao không nói chuyện? Câm rồi à?” Phong Hành Lãng cảm giác được sự tĩnh mịch buồn bã của người phụ nữ. “Tối qua cái miệng này của em rất hăng hái mà!”
Vừa nghĩ đến chuyện tối qua, Tuyết Lạc lập tức xấu hổ đỏ bừng mặt. Người đàn ông này vậy mà còn vòng vo nói cô cắn anh ác? Đó cũng đơn thuần là anh đáng đời! Ai bảo anh không tôn trọng cô!
⬅ Trước Tiếp ➡