⬅ Trước Tiếp ➡
“Xét thấy cô suy nghĩ vì tôi như thế, vậy tôi không ngại nói cho cô biết kế hoạch của tôi.” Phong Hành Lãng không thích hoàn cảnh quá mức áp lực không tiếng động.
 
Phải biết rằng, ở hai tháng Phong Lập Hân cấp cứu kia, mỗi ngày anh đều đối mặt anh trai Phong Lập Hân yên lặng không tiếng động.
Đây chính là bến cảng ôn nhu cô muốn (2)
 
 
Vừa nghe được người đàn ông nói anh có kế hoạch, Tuyết Lạc cũng dựng thẳng tai lên nghe.
 
“Đấu thầu tu sửa cây xanh từ đường Phổ Khánh đến đoạn đường Đại Đồng, tôi đã nhận rồi. Nhưng hiện tại tôi thiếu phía thi công. Mà cậu của cô muốn tham gia vào thì vẫn có thể thắng được.”
 
Tuyết Lạc gần như nghe ngốc, sửng sốt một chút mới lấy lại tinh thần, “Phong Hành Lãng, anh đây là đang lừa cậu tôi sao? Anh rõ ràng nói hạng mục kia không kiếm được tiền, nhưng chính anh lại nhận đơn!”
 
“Đối với cậu cô mà nói, ông ta không kiếm được; nhưng tôi lại có thể kiếm! Bởi vì tôi không cần phải tốn tiền đi xử lý quan hệ trong cơ quan hành chính! Nhân mạch của tôi, đã đủ làm cho bọn họ chấp pháp theo lẽ công bằng phối hợp tôi hoàn thành hạng mục này!”
 
“Vậy anh cũng có thể lợi dụng nhân mạch của anh giúp đỡ cậu tôi hoàn thành hạng mục này mà!” Tuyết Lạc truy hỏi một câu.
 
“Tôi không ra mặt, kiếm đầu to; ông ta ra mặt, kiếm đầu nhỏ, đây là phương pháp kinh doanh của tôi. Nếu cậu cô cảm thấy ủy khuất, tôi có thể thay đổi người bất cứ lúc nào. Cô phải biết rằng, lấy thực lực của tôi tuyển phía thi công, chỉ là chuyện một câu.”
 
Thật là không gian trá thì không phải là thương nhân! Tuyết Lạc chịu phục gian trá của Phong Hành Lãng! Lại có thể lừa đến trên đầu Hạ Chính Dương!
 
“Anh sẽ không sợ tôi nói âm mưu quỷ kế của anh cho cậu tôi biết sao?” Tuyết Lạc lạnh giọng.
 
“Nói cho cậu cô biết? Được rồi, muốn hiện tại tôi thay cô gọi điện thoại không? Bây giờ cậu cô đối mặt hai lựa chọn: Hoặc là, hợp tác với tôi hoàn thành hạng mục; hoặc là, tôi thu mua công ty Chính Dương, để ông ta làm việc cho tôi!” Phong Hành Lãng tràn đầy sắc bén, cười như không cười.
 
“……” Tuyết Lạc không còn lời gì để phản bác.
 
Mười mấy phút sau, Phong Hành Lãng nhận được một cuộc điện thoại.
 
“Anh Lãng, có tin tức của người phụ nữ Lam Du Du kia!”
Nói chuyện chính là Bạch Mặc. Bạn chí cốt với Phong Hành Lãng, thân đến có thể cùng chơi một người phụ nữ, cùng mặc chung một cái quần.
 
“Được, tôi đến ngay.” Đôi mắt anh tuấn của Phong Hành Lãng lập tức âm trầm, đen kịt làm người nhìn đến sinh ra lòng kinh sợ.
 
“Anh có việc gấp muốn làm sao? Vậy thả tôi xuống xe đi, tự tôi đón tắc xi trở về.” Tuyết Lạc cảm giác được cảm xúc của Phong Hành Lãng biến hóa, hẳn là một chuyện rất quan trọng.
 
“Không yên tâm.” Phong Hành Lãng đúng thật là có việc muốn vội, nhưng anh lại không để Tuyết Lạc tự mình gọi xe taxi về nhà họ Phong.
 
Mợ chủ đơn giản, Tuyết Lạc lại nghe đến một trận ấm lòng. Sau đó lại là một tiếng than nhẹ: Phong nhị công tử, ngài có cái gì không yên tâm, là sợ người xấu lừa chạy ‘ chị dâu ’ là cô sao?
 
Thật ra người xấu xa nhất kia xa tận chân trời gần ngay trước mắt, chính là Phong Hành Lãng anh được không! Ức hiếp cô thì thôi, còn cứ cố ý đi nhầm phòng, không biết xấu hổ không cần mặt mũi ngủ trên giường của cô. Lại còn có mặt mũi nói cái gì không yên tâm?
 
Nhưng Tuyết Lạc lại không khỏi cảm tạ Phong Hành Lãng. Ít nhất anh không có ném cô xuống xe ở đêm lạnh lẽo này. Mà là lựa chọn đưa cô bình an về nhà họ Phong trước. Cũng coi như là sự quan tâm của anh với ‘ chị dâu ’ này đi.
 
Sau khi Ferrari dừng lại ở sân nhà họ Phong, Tuyết Lạc vừa duỗi tay mở cửa xe, vừa thuận miệng dặn dò Phong Hành Lãng một câu, “Trên đường lái xe chậm một chút.”
 
Đột nhiên, có lẽ bởi vì những lời này, cổ tay của cô bị Phong Hành Lãng chế trụ, “Lại ở cùng tôi thêm một lát.”
 
Tuyết Lạc ngẩn ra, quay đầu lại nhìn Phong Hành Lãng một cái, đôi mắt thâm thúy như sao trời kia nhìn chăm chú cô thật sâu, trong nháy mắt Tuyết Lạc tựa hồ có loại ảo giác: Phong Hành Lãng trước mặt lại có thể giống một đứa bé thiếu cảm giác an toàn!
Mình thật muốn điên rồi! (1)
 
Sao có thể! Anh ta cuồng vọng bá đạo, lại lãnh khốc gian trá như vậy, sao sẽ thiếu cảm giác an toàn? Nhất định là ảo giác của mình!
 
Cánh tay cường tráng của Phong Hành Lãng nhấc lên, liền kéo Tuyết Lạc vào trong lòng ngực rộng lớn của anh, gối lên ngực cường tráng của anh, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ hữu lực của anh. Làm người vô cùng kiên định bình yên.
⬅ Trước Tiếp ➡