⬅ Trước Tiếp ➡
 
Nhìn thấy Mợ chủ Tuyết Lạc yên lặng rớt nước mắt ở trước cửa phòng chữa bệnh, quản gia Mạc là đau lòng không thôi. Đứa bé ngoan, lại phải thừa nhận hoang mang và khổ sở do ân oán nhà họ Phong mang đến. Trái tim phải có bao nhiêu cứng cỏi, mới có thể gắng gượng qua được!
 
“Mợ chủ, làm sao vậy? Có phải cậu hai lại ức hiếp cô không?” Quản gia Mạc hạ giọng ôn nhu dò hỏi.
 
Tuyết Lạc lắc đầu, “Không có, tôi khá tốt. Quản gia Mạc, khi nào Lập Hân muốn gặp tôi, xin bác nhất định phải kịp thời cho tôi biết. Bác yên tâm, tôi là vợ của Lập Hân, tôi không có ác ý, càng sẽ không thương tổn Lập Hân.”
 
Tuyết Lạc cực lực muốn biểu đạt với quản gia Mạc: Chính mình gả tới nhà họ Phong thật sự không có mục đích không thể cho ai biết. Cầu xin bọn họ đừng lại bài xích cô. Tư vị không được người chào đón, thật sự rất khó chịu.
 
“Tôi đã biết rồi Mợ chủ. Thời gian không còn sớm, cô trở về phòng nghỉ ngơi sớm một chút đi.” Quản gia Mạc uyển chuyển khuyên bảo Tuyết Lạc.
 
Đêm nay, Tuyết Lạc chọn ngủ ở phòng cưới lầu hai. Trang trí trong phòng vẫn kéo dài không khí vui mừng, Tuyết Lạc hít sâu, muốn ngửi được một ít mùi hương thuộc về ‘ người chồng ’ Phong Lập Hân.
 
Tuyết Lạc từng nghi hoặc: Mỗi lần khi Phong Lập Hân gặp mặt cô, tuy nói bộ mặt bị lửa lớn thiêu đến dữ tợn, nhưng vẫn là thân thể cường tráng. Dù là hô hấp hay là nhịp tim, đều là mạnh mẽ hữu lực. Cũng không có nghiêm trọng đến mức phải dựa vào máy thở để duy trì sinh mệnh. Thậm chí buổi tối ngày đó, khi anh ôm cô nghỉ ngơi, cô còn có thể cảm giác được tượng trưng đàn ông mạnh mẽ của anh ta.
 
Nhưng vì sao thím An và quản gia Mạc đều miêu tả bệnh tình Phong Lập Hân nghiêm trọng như vậy?
Thay vì chết tha hương, chẳng thà để cho anh ở lại quê nhà (1)
 
Rốt cuộc là vì giấu diếm gì đó với bên ngoài, với Phong Nhất Minh, hay là cố ý nhằm vào Lâm Tuyết Lạc cô? Là sợ cô tiết lộ cái gì sao?
 
Tuyết Lạc tràn đầy hoang mang. Cô ngồi ở trên sô pha, lẳng lặng suy nghĩ hết thảy. Vì sao người nhà họ Phong không cho cô tùy ý nhìn thấy Phong Lập Hân? Hay là đang cố kỵ cô gả vào nhà họ Phong có mưu đồ gây rối?
 
Thật đủ mệt lòng!
 
Dạ Trang, vương quốc giải trí lớn nhất Thượng Hải.
 
Lúc này Thái Tử gia Bạch Mặc không có đặt mình trong một mảnh hoa hoa cỏ cỏ, mà là đứng yên ở trước một cánh cửa chờ người nào đó.
 
Một thân đồ trắng, nổi bật vẻ ôn nhuận như ngọc lại vân đạm phong thanh của anh. Nhất phái thoát tục anh tuấn, không nhiễm phong trần.
 
Người anh ta chờ, chính là Phong Hành Lãng.
 
“Tra được hành tung của Lam Du Du?” Phong Hành Lãng bước nhanh tới, khuôn mặt phong thần tuấn lãng nghiêm túc lạnh lùng.
 
Bạch Mặc không có đáp lời, mà là dùng ngón tay chỉ cánh cửa phòng VIP cấp kim cương kia, ý bảo Phong Hành Lãng đi vào.
Phòng VIP xa hoa cấp kim cương, Phong Hành Lãng là biết đến. Đây là nơi ba người anh, Bạch Mặc và Nghiêm Bang thường xuyên tụ tập với nhau nói chuyện đời người, nói lý tưởng. Chỉ là cảnh đời đổi dời, ba anh em vốn tốt đến có thể cùng mặc chung một cái quần, hiện tại nghiễm nhiên xuất hiện ngăn cách.
 
“Anh Lãng, người anh muốn gặp ở bên trong.” Vẻ mặt Bạch Mặc rất nghiêm túc, thậm chí còn còn có một chút khẩn trương không dễ phát hiện.
 
Chuyện có thể làm Thái Tử gia Bạch Mặc khẩn trương không nhiều lắm, thậm chí đối mặt trăm người đánh nhau ẩu đả ở trước mặt anh, anh vẫn có thể bình tĩnh trái ôm phải ấp, uống rượu vang.
 
Phong Hành Lãng biết: Người bên trong tuyệt đối không phải là Lam Du Du. Có lẽ anh đã biết là ai.
 
Cửa phòng bao bị anh đẩy mở, anh nện bước vững vàng đi vào.
 
Trên sô pha có một người đàn ông đang ngồi: Cơ ngực mạnh mẽ gần như muốn lộ ra khỏi quần áo, có thân thể cường tráng giống Schwarzenegger; đôi chân khỏe mạnh tùy ý gác ở trên quầy bar, ẩn nấp lực bạo phát cực lớn; một thân màu đen của anh ta mang theo khí thế hủy thiên diệt địa! Không tính anh tuấn, lại bộc lộ ra cương nghị và kiên cố của đàn ông.
 
Người đàn ông này tên Nghiêm Bang!
 
Sau khi nhìn thấy Nghiêm Bang, Phong Hành Lãng lập tức xoay người muốn rời khỏi.
 
“Lãng, tôi cũng rất muốn bình an cứu ra hai anh em các người! Nhưng tình hình khi đó, không chấp nhận được tôi làm như vậy!” Nghiêm Bang đứng dậy, thân hình cao lớn, thật sự như một bức tường đồng vách sắt rắn chắc. Thậm chí còn muốn cao hơn Phong Hành Lãng 1m85 nửa cái đầu.
 
Nghiêm Bang, chính là người cứu Phong Hành Lãng ra khỏi biển lửa lớn vào ba tháng trước.
⬅ Trước Tiếp ➡