Cố ý để cô khó xử.
Nhưng người đàn ông bên trong cung thật là, rõ ràng mình đã nhắc nhở trước, tại sao anh ta còn không nói tiếng nào? Nếu anh ta nói một tiếng anh ta là Phong Hành Lãng, nói gì Tuyết Lạc cũng sẽ không xông vào.
Anh ta cố ý để cho cô khó xử hay sao?
Rút kinh nghiệm xương máu.
Tuyết Lạc cảm thấy Phong Hành Lãng cố ý.
Bởi vì đó là phòng cưới của cô và Phong Lập Hân, biệt thự nhà họ Phong lớn như vậy, phòng tắm cũng phải có năm sáu cái, tại sao anh ta hết lần này đến lần khác chọn phòng cưới của cô đây?
Hơn nữa trước khi mình vào cũng đã gõ cửa rồi, hơn nữa cũng hỏi thăm có phải Phong Lập Hân ở bên trong hay không, rõ ràng người đàn ông này nghe thấy, vậy tại sao anh ta không lên tiếng đây? Nếu anh ta trả lời mình một câu, thì làm sao cô lại đánh bậy đánh bạ đi vào, vừa vặn nhìn thấy thân thể trần truồng của anh ta?
Nhất định là một người đàn ông rất ác độc.
Tại sao anh ta lại có thể trêu chị dâu mình như vậy chứ? Đó cũng là không tôn trọng anh trai Phong Lập Hân của mình rồi.
Suy đi nghĩ lại, Tuyết Lạc cảm thấy nếu để vấn đề nhỏ này đi nói cho Phong Lập Hân, có thể sẽ ảnh hưởng đến tình cảm anh em của họ, mấu chốt còn có, thân thể Phong Lập Hân vốn đã không tốt, Tuyết Lạc không muốn vì những chuyện vụn vặt này làm anh ấy tức giận.
Nhưng Tuyết Lạc lại không muốn cứ im hơi lặng tiếng như vậy. Cô muốn mình là một người chị dâu uy nghiêm, tối thiểu chỉ muốn chú em chồng Phong Hành Lãng vô lễ lại bá đạo đó tôn trọng cô một chút, cũng ngang hàng với việc tôn trọng anh trai của anh.
Tuyết Lạc nghĩ đến một người, đó chính là thím An.
Tuy nói thím An chỉ là người làm thuê cho nhà họ Phong, nhưng bà ấy cũng đã chăm sóc hai anh em nhà họ Phong hơn hai mươi năm, còn thân thiết hơn cả mẹ ruột, được hai anh em họ rất tôn trọng.
“Thím An, Phong Hành Lãng cũng có phòng của mình chứ?”
Bị Tuyết Lạc hỏi không đầu không đuôi, thím An ngẩn ra: phòng của cậu hai Phong Hành Lãng, không phải là phòng cưới của hai người họ sao?
“Thím An, thím nói, Phong Hành Lãng nhất định sẽ nghe, phiền thím nói với anh ta: au này không nên tắm ở trong phòng cưới của anh trai mình. Giờ Phong Lập Hân là người đàn ông đã kết hôn, ít nhiều gì cũng có chút không tiện.” Tuyết Lạc uyển chuyển nói.
Ai, thím An yên lặng thở dài một tiếng: Cậu hai này thật là, vốn không có lòng lấy vợ, lại bị Cậu cả ép cưới.
Nhưng giờ thím An cũng không tiện nói thêm cái gì, nếu như cậu hai Phong Hành Lãng không thấy được sự chân thành và tốt bụng của cô Tuyết Lạc, thì làm sao anh có thể yêu cô Tuyết Lạc được? Thật khó để cho anh đối xử tốt với cô gái Tuyết Lạc này bây giờ.
“Được rồi, lát nữa tôi sẽ nói chuyện với cậu hai.” Thím An mơ hồ nói.
“Cảm ơn thím An.” Tuyết Lạc nhẹ giọng cảm ơn.
“Đúng rồi thím An, đưa bữa sáng của Lập Hàn cho tôi đi, sáng hôm nay tôi sẽ giúp anh ấy ăn.” Tuyết Lạc từ trên quầy bar bưng lên đồ ăn lỏng đặc chế, nhưng không nghĩ đến khi xoay người, mắt cô bị che lại khi gặp Phong Hành Lãng.
Nghĩ lại, người đàn ông này đáng lẽ phải nghe thấy những gì vừa rồi cô nói với thím An.
Nghe được cũng tốt, để cảnh tính anh ta cũng tốt, đừng có bắt nạt người chị dâu này. Đối với việc không tôn trọng chị dâu, cũng sẽ không tôn trọng chính người anh trai của anh.
Nhưng thế nào Tuyết Lạc cũng không nghĩ đến, người đàn ông trước mắt này, mới là người chồng hợp pháp của mình.
Bởi vì việc xấu hổ vừa rồi trong phòng tắm, Tuyết Lạc có chút thẹn thùng, không dám nhìn thẳng Phong Hành Lãng, chẳng qua là vội vàng liếc một cái, liền thu lại ánh mắt.
Trái tim mất đi tiết tấu hằng ngày, giống như một ban nhạc tiến vào chiếm giữ buồng tim, khúc nhạc sôi động đang réo rắt nơi sâu thẳm tâm hồn.
“Đưa bữa sáng của anh ấy cho tôi.” Giọng Phong Hành Lãng không khỏi có chút giận.
“Để tôi đưa đi.” Tuyết Lạc cắn răng ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào người đàn ông: “Một ngày nào đó, anh sẽ cưới người phụ nữ của mình, sẽ có người nhà của mình, đến lúc đó anh trai của anh vẫn phải cần tôi đến chăm sóc.”
“Không có người phụ nữ nào, có thể quan trọng hơn anh trai tôi.” Giọng Phong Hành Lãng lạnh đến tận xương tủy.
Con cái phải là kết tinh của tình yêu.
Đưa mắt nhìn bóng lưng cao nhất của người đàn ông đang xoay người bưng bữa sáng lên lầu. Trái tim Tuyết Lạc không khỏi đau nhói, cô không biết mình đau lòng, là vì tình cảm anh em của người đàn ông này, hay là sự lạnh nhạt thấu xương ẩn sâu trong người đàn ông này.
Trong phòng điều trị.
Phong Lập Hân uống một hớp thuốc do em trai Phong Hành Lãng đứt tới, không còn chút sức lực nào mở miệng nói: “Sau này, những chuyện lặt vặt này, để cho thím An làm là được rồi, em có thời gian này, còn không bằng ở bên cạnh Tuyết Lạc nhiều hơn.”
“Em đã liên hệ với bác sĩ chuyên khoa bỏng của bệnh viện đa khoa Massachusetts, khi nào thì anh chuẩn bị đi?” Đây mới là đề tài mà Phong Hành Lãng quan tâm nhất.
“Nhớ thương chuyện của anh làm gì, em cũng nên đưa Tuyết Lạc đi hưởng tuần trăng mật đi.”
Phong Hành Lãng lại uống một hớp thuốc: “Nếu như sau tuần trăng mật này bọn em có con, đây là hứng thú số một của anh, chắc có thể dưỡng tốt thân thể để đi.”
Không thể nghi ngờ, đây là kế hoãn binh của Phong Lập Hân.
“Con cái phải là kết tinh của tình yêu. Em sẽ không để cho một người phụ nữ tâm thuật bất chính mang thai con của Phong Hành Lãng em.” Phong Hành Lãng rất kiên định và lạnh nhạt.
“Hành Lãng, Tuyết Lạc là một cô gái tốt.” Phong Lập Hân thở dài một tiếng: “Tại sao lại giả làm anh để hù dọa cô ấy? Em lấy bộ mặt thật của mình để nhìn cô ấy, nhất định cô ấy sẽ yêu em. Đừng làm khó con gái nhà người ta quá.”
“Muốn em không làm khó dễ cô ấy cũng được, ngoan ngoãn đi với em đến Mỹ điều trị cấy ghép da đi.”
Phải sử dụng Tuyết Lạc để phản lại anh trai mình một “quân”, anh không thể để cho anh trai tiếp tục chơi kế hoãn binh với mình nữa.
“Tuyết Lạc là vợ của Phong Hành Lãng em.” Phong Lập Hân đột nhiên ý thức được, mình căn bản không chơi lại em trai Phong Hành Lãng, trước kia như thế, giờ càng phải như vậy. Từ nhỏ đầu óc của em trai đã tốt hơn anh rồi.
“Đây còn không phải là bị anh ép cưới. Em cũng nghe lời anh kết mối nhân duyên này, có phải anh cũng nên đi Mỹ với em? Để em thô bạo ép anh cũng không tốt đâu.” Phong Hành Lãng nửa uy hiếp nửa dụ dỗ.
Ánh mắt Phong Lập Hân lại rơi vào tấm hình: Du Du, thế giới này không có em, anh sống có ý nghĩ gì đâu.
Cô gái trong hình, để cho Phong Hành Lãng nhíu chặt mày: Vì một người phụ nữ, ý chí của anh trai Phong Lập Hân sẽ sa sút như vậy sao?
Tuyết Lạc muốn thừa dịp nghỉ hè đến trại trẻ mồ côi làm công ích, có thể nghĩ đến giờ mình đã làm vợ người ta, chăm sóc hành động bất tiện không thể tự lo liệu trong cuộc sống của chồng, cũng hơn là đứng đầu sóng ngọn gió.
Cho nên, sau khi ăn sáng xong, Tuyết Lạc liền chuẩn bị cùng bác sĩ Kim học tập làm thế nào để ở bên cạnh Phong Lập Hân.
Tuyết Lạc vừa muốn mặc đồ bảo hộ vào, ở trại trẻ mồ côi lại gọi điện thoại đến, nói là viện trưởng Trì nhập viện rồi. Cô vội vàng thả đồ trong tay xuống chạy đến bệnh viện chỗ viện trưởng Trì.
Trong hơn một năm không được mợ Ôn Mỹ Quyên công nhận và tiếp nhận, Tuyết Lạc ngày nào cũng ở ở cùng với viện trưởng Trì. Mặc dù sau này về nhà họ Hạ ở, viện trưởng Trì cũng sẽ thường xuyên điện thoại quan tâm đến Tuyết Lạc.
Sau khi đến bệnh viện, mới biết viện trưởng Trì đã kiệt sức khi đang gây quỹ cho đứa trẻ mắc bệnh tim bẩm sinh. Các khoản tiền có thể gây quỹ và miễn giảm của bệnh viện vẫn còn thiếu khoảng một trăm ngàn đồng. Nhưng việc phẫu thuật van tim của đứa trẻ là khẩn cấp.
Một trăm ngàn đồng chắc chắn là số tiền cứu mạng một đứa trẻ bị bệnh tim bẩm sinh bị bỏ rơi.
Nhưng đối với người giàu, đó có thể chỉ là một cử chỉ của lòng tốt.
Tuyết Lạc quyết định giúp đỡ đứa trẻ tội nghiệp, đồng thời cũng coi như giúp đỡ viện trưởng Trì, người đang kiệt sức và kiệt quệ.