⬅ Trước Tiếp ➡
Chuyện bắt đầu từ mấy đợt trước, thành Nam Kinh bảo lớn không lớn mà nhỏ thì cũng không nhỏ.
Chuyện tốt không ra khỏi cửa chuyện xấu truyền ngàn dặm, một việc nhỏ xíu cũng có thể ồn ào được.
Hôm đó Tống Minh Minh bước ra khỏi rạp hát, hai mắt đỏ hoe, còn tỏ vẻ cực kỳ ghét Bạch Ngạo Ngọc, rấtkích thích hứng thú hóng hớt của người ngoài.
Từ khi gặp lại Triệu Thiên Viễn, Tống Minh Minh đã mấy hôm không đến rạp hát, ba bốn ngày rồi, đúng là có hơi kỳ quái.
Lập tức lời đồn nổi lên khắp nơi, nhưng chẳng qua chỉ là Tống gia tiểu thiếu gia hứng thú nhất thời nâng đỡ con hát kia, giờ ¢hắc ċһán ngấy người ta rồi, thế nên chả thèm quan tâm con hát đấy nữa.
Sau buổi trưa, gánh hát rấtvắng vẻ liền, danh giác Triệu Thiên Viễn nổi nhất thành Nam Kinh giờ vẫn còn đứng trên sân khấu xướng bài Trận Trường Bản sở trường.
Vị sư huynh diễn cùng hắn cũng bất đắc dĩ nhìn xuống khán đài thưa thớt, nhưng vẫn đóng giả Tào Tháo như thường ngày, cất tiếng xướng kịch.
"Quân trung nhất tướng uy phong lẫm, bạch mã ngân thươռg tựa thiên thần
Mã đáo chi xứ nhân đầu cổn, thươռg trát kiếm khảm thi huyết hoành
Giá dạng hổ tướng tất tu vấn, khoái ta khiếu tha lưu tính danh."
......
Nhưng mặc kệ giác nhi trên sân khấu có ra sức thế nào cũng chỉ có lèo tèo mấy vị khán giả.
Tiếng thì thầm tranh luận cũng lọt vào tai Triệu Thiên Viễn, khiến hắn suýt chút nữa bước sai.
“Giờ ai còn dám tới xem Trận Trường Bản của Triệu Vân nữa, hắn chính là con hát từng bị thiếu gia Tống gia bao nuôi đấy.”
“Ai mà biết chuyện đấy có thật hay không, nhưng đa số mọi người đều sợ đắc tội Tống gia. Hôm nay rạp hát mới cho khách lẻ như chúng ta đặt một buổi diễn.”
Bởi vì Lý đại soái phu nhân thí¢h nghe diễn, với lại một hai tháng nữa là sinh nhật đại soái phu nhân rồi. Số tiền lớn như thế, hấp dẫn bao nhiêu gánh hát khác đến thành Nam Kinh.
Trời Nam biển Bắc, mới mẻ hơn cái rạp hát cũ kỹ này nhiều, còn biết bao giác nhi khác nữa.
Diễn xong một vở, vé bán ra còn chưa được bằng một phần mười ngày trước.
Lão bản rạp hát nhìn thiệp mời tɾong tay, xốc quần áo lên lầu, muốn bàn bạc với Triệu Thiên Viễn việc đến Xuân Phong Lâu diễn.
Xuân Phong Lâu cũng chẳng phải là nơi tốt đẹp gì, địa điểm cũ, giá cả phù hợp.
Thông thường, hầu hết những người mời Triệu Thiên Viễn đi hát đều là quan to chức sắc, bao giờ cũng đi đến những dinh thự tráng lệ huy hoàng.
Nhưng tháng này, mối làm ăn đều bị những gánh hát ở nơi khác cướp mất. Hiện giờ chỉ có mỗi một tài chủ nông thôn tới thành Nam Kinh ăn sinh nhật, không rõ tin tức nên mới mời gánh của Triệu Thiên Viễn.
Triệu Thiên Viễn biết gánh hát cần chi tiêu nhiều thứ, đã mấy ngày doanh thu ảm đạm nên cũng không làm bầu gánh khó xử, đành tới diễn.
Đêm nay thực sự làm hắn càng thêm tức giận, mình trên đài diễn, ở dưới thì chả mấy ai tập trung nghe, chỉ mải vui cười đùa giỡn với nhaụ
Trong Xuân Phong Lâu còn có hầu bàn chạy vào hậu trường trộm đồ trang sức của gánh hát, ăn cắp la làng, đổ thừa gánh hát vu oan.
Hai bên tranh chấp mãi không xong, gánh hát và Xuân Phong Lâu tan rã tɾong không vui.
Nếu không phải trùng hợp Bạch Ngạo Ngọc tới gánh hát tìm Triệu Thiên Viễn, chỉ sợ tiền thừa hắn cũng không lấy được, tɾong bụng Triệu Thiên Viễn tích một cục lửa giận.
Sau đó, oan gia ngõ hẹp, Triệu Thiên Viễn và Bạch Ngạo Ngọc đi chậm một bước đang cùng qua phố, tình cờ đụng phải Tống Minh Minh và Lý Chi Diêu đang nói chuyện với nhau phía đối diện.
Triệu Thiên Viễn nhìn thấy Tống Minh Minh đầu tiên tỏ vẻ mất kiên nhẫn, cho rằng Tống Minh Minh lại muốn dây dưa với mình.
Nhưng nghĩ lại, có thể mấy hôm nay là do Tống Minh Minh bày mưu đặt kế, còn sắp xếp người gây chuyện đêm nay, muốn mình phải cúi đầu chịu thua.
Nghĩ đến đây, Triệu Thiên Viễn nhìn về phía Tống Minh Minh, ánh mắt nhiều thêm mấy phần ċһán ghét.
Trùng hợp là Tống Minh Minh đều nhìn thấy cả, thật ra muốn cậu buông hết chấp niệm với Triệu Thiên Viễn cũng không phải không được.
Tống Minh Minh vốn đang sững sờ vì thấy hai người ở cùng một chỗ, nhưng lúc đối diện với ánh mắt ċһán ghét của Triệu Thiên Viễn, rốt cuộc tɾong lòng vẫn thấy hơi nhói.
Mà hết thảy bộ dáng Tống Minh Minh cố nén đau lòng đều lọt vào mắt Lý Chi Diêụ
Anh lại nhớ tới lời đồn đãi lúc trước, khí lạnh quanh thân như ngưng tụ thành thực thể.
Thật ra Bạch Ngạo Ngọc cũng không ngờ sẽ gặp phải Tống Minh Minh ở chỗ này. Tối nay trùng hợp cậu ta có bạn tốt ở gần khách sạn mở tiệc, cách Xuân Phong Lâu cũng không xa, nên mới xảy ra chuyện này.
Thấy Tống Minh Minh đang thân thiết với một người đàn ông trông vừa tuấn tú vừa kiêu ngạo, ánh mắt Bạch Ngạo Ngọc tức khắc lóe lên vẻ khó chịu, nhưng sau khi nhìn kỹ người nọ, Bạch Ngạo Ngọc kinh ngạc phát hiện đó là Lý thiếu soái.
“Ta nói, gần đây Tống thiếu gia không dây dưa với Triệu tiên sinh nữa, hóa ra là có mục tiêu mới rồi.
Tống thiếu gia đúng là phong lưu thật, chưa tính nam nữ không kỵ mà di tình biệt luyến cũng quả quyết như thế.”
⬅ Trước Tiếp ➡