Triệu Thiên Viễn nhìn Tống Minh Minh đờ đẫn trước mặt với ánh mắt chán ghét. Hắn trực tiếp dùng hai tay, không chút khách khí đẩy Tống Minh minh xuống giường.
Khi cơn đau thực sự ập đến, Tống Minh Minh như vừa tỉnh lại từ giấc mộng.
Tống Minh Minh nhìn gương mặt tuấn mỹ của Triệu Thiên Viễn trước mặt, hết đỏ rồi tím, hết tím rồi xanh.
Hiển nhiên là dáng vẻ cực kỳ phẫn nộ, lang thang trên bờ vực của cơn thịnh nộ.
“Tống Minh Minh, ngươi thật là vô cùng hạ tiện. Ta và ngươi vốn đều là nam tử, ngươi không biết xấu hổ cứ mãi dây dưa, còn dám bỏ thuốc ta? ”
Triệu Thiên Viễn nhướng mày lạnh lùng nhìn thiếu gia nhà họ Tống đang giả ngu trước mặt mình. Hắn nhịn rồi lại nhịn, nhưng người này càng được nước lấn tới.
E ngại mặt mũi của bầu gánh, Triệu Thiên Viễn vẫn luôn nhẫn nại đối phó với Tống một cách chu toàn, nhưng hôm nay y dám bỏ thuốc hắn.
Tuy rằng không biết trong nước bỏ thêm cái gì, nhưng vị trà không đúng.
Người hát tuồng để tâm nhất chế độ ăn uống, còn phải đề phòng đồng nghiệp đầu độc phá hủy giọng hát với động cơ ghen ghét. Vì vậy, Triệu Thiên Viễn thường đặc biệt chú ý đến đồ ăn thức uống.
Hơn nữa, thấy vẻ mặt mất tự nhiên của Tống Minh Minh hôm nay, Triệu Thiên Viễn đã cẩn thận đổi cốc, nếu không hắn nhất định đã trúng chiêụ
Nhưng hắn không đắc tội nổi Tống Minh Minh. Nếu tiểu thiếu gia nhà họ Tống muốn một cái gánh hát ở Nam Kinh giải tán, chỉ cần nói một câu, vô số người muốn trèo cành cao Tống gia sẽ chủ động ra tay.
Triệu Thiên Viễn hiển nhiên cũng biết điều này, cho nên chỉ lạnh mặt đẩy Tống Minh Minh ra. Hắn giơ nắm đấm mấy lần nhưng trước sau cũng không vung lên người y.
Nếu không, dựa vào võ công cao cường của Triệu Thiên Viễn, vóc dáng nhỏ bé của Tống Minh Minh sẽ phải nằm trong bệnh viện Tây Dương một thời gian.
Nhưng không thể không nói, mỹ nam nổi giận cũng là một cảnh đẹp ý vui, đáng tiếc Tống Minh Minh đã lâu không có động tĩnh, bầu không khí đột nhiên trở nên căng thẳng.
Tống Minh Minh nhìn Triệu Thiên Viễn, chuyện cũ từng màn một hiện lên trong tâm trí.
Một lòng thích Triệu Thiên Viễn, Tống Minh Minh sớm đã tìm hiểu bối cảnh của hắn, cho nên y luôn ghi nhớ chuyện của hắn.
Triệu Thiên Viễn là một đứa trẻ bị bỏ rơi được chủ gánh hát nhặt về từ khi còn nhỏ, không biết cha mẹ là ai.
Đứng thứ tư trong số các sư huynh đệ, không họ không tên, thực sự rất đáng thương.
Nhưng từ nhỏ, hắn đã học diễn vô cùng khắc khổ, hơn nữa ngoại hình dáng vẻ đều rất xuất sắc.
Một khúc “Dốc Trường Bản” đã khiến hắn trở nên nổi tiếng và giàu có, phất lên thành ngôi sao.
Cuối cùng, bầu gánh đưa ra quyết định cuối cùng. Nếu hắn đã diễn vai Triệu Tử Long, vậy cứ lấy một cái tên giống vậy Triệu Vân.
Sau đó, bầu gánh lại thấy Triệu Vân là vị danh tướng, tên này quá nặng nên mới sửa lại tên cho hắn thành Triệu Thiên Viễn.