⬅ Trước Tiếp ➡
Tống phu nhân ngày xưa luôn luôn đoan trang tao nhã, giờ phút này bà không để ý tới trâm cài tua rua quấn tóc của mình mà ôm lấy khuôn mặt khóc đến thở không ra hơi của Tống Minh Minh.
Một bên bà lấy khăn tay lau nước mắt trên mặt cậu, bên khác lại đau lòng vỗ vai con trai.
Tống lão gia lại xắn tay áo bộ đồ tơ lụa tuyệt phẩm vận chuyển từ Tô Hàng tới, ông buộc chặt gọn gàng, nhanh nhẹn.
Tay ông đeo đầy ban chỉ của Đại Kim, ông cầm sẵn một cây gậy gỗ, chỉ chờ Tống Minh Minh nói ra thằng nào trêu chọc cậu thì cha Tống mang theo người hầu đòi công bằng cho con trai ngay lập tức.
Thấy cảnh này, Tống Minh Minh càng chịu không nổi, cậu càng khóc lớn tiếng.
“Cha mẹ, sau này con nhất định sẽ thay đổi hoàn toàn thành con người mới. Con sẽ phát triển gia nghiệp, người một nhà chúng ta sẽ đổi chỗ sống thật tốt.”
Hiển nhiên cha mẹ không hiểu được lối suy nghĩ thất thường của Tống Minh Minh, nhưng họ cho rằng con trai mình ¢hắc đã bị cái gì kích thích.
Mấy ngày trước cậu còn sốt ruột tìm mọi cách để lêu lổng với đám bạn hư hỏng, toàn bộ thành Nam Kinh đều trốn tên chúa ngang ngược là cậu nhưng Tống Minh Minh ngoan ngoãn như hôm nay như hai người khác nhaụ
“Đứa nhỏ ngốc, con nói gì vậy. Nhà mình đời đời kiếp kiếp đều cắm rễ ở Nam Kinh thành này sao còn có thể chuyển đến nơi nào khác.”
“Yên tâm đi, quân đội của tổng tư lệnh được trang bị hoàn hảo nhất cả nước. Chỉ cần tổng tư lệnh còn tọa trấn ở thành Nam Kinh này một ngày, nơi này của chúng ta chính là khu an toàn nhất. Về phần con nếu con thật lòng muốn tiếp nhận gia nghiệp thì đừng lêu lổng suốt ngày mà hãy theo cha đi học hỏi làm ăn.”
Mấy ngày trước họ vẫn còn thấy sự kháng cự của Tống Minh Minh đối với việc tiếp quản gia nghiệp. Vì đây là đứa con trai duy nhất gia nghiệp ¢hắc chắn phải giao cho cậụ
Nhưng hai người vẫn không hạ quyết tâm, rốt cuộc họ vẫn đồng ý thuận theo tâm tư của Tống Minh Minh. Dù sao tuổi tác hai người cũng không lớn, để cho đứa nhỏ chơi thêm vài năm nữa cũng được.
“Cha mẹ yên tâm, sau này con không bao giờ làm loạn nữa. Con sẽ không bao giờ … đi tới rạp hát nữa, sau này con sẽ đi theo cha học cách kinh doanh.”
Hôm nay thằng nhỏ tɾúng tà hả? Sao đột nhiên nó lại thay đổi tính tình?
“Không phải con thà chết cũng mặc kệ gia nghiệp ư?”
Tống phu nhân hoài nghi nhìn sắc mặt Tống Minh Minh, bà còn cho rằng đứa nhỏ vẫn đang nói lẫy.
“Cha mẹ, con không nói đùa ”
Tống Minh Minh nói ¢hắc chắn, ánh mắt cậu không né tránh. Cậu như đang hạ quyết tâm cực ma͙nh để cho cha mẹ tin lời của cậụ
Vì thế, vào lúc hoàng hôn ngày hôm sau, Tống Minh Minh để Xuân Liễu và nha hoàn khác thay quần áo, sửa sang lại tóc tai thí¢h hợp cho cậụ
Hôm nay cha mẹ nhà họ Tống gia đúng là có một cuộc xã giao quan trọng, họ chuẩn bị dẫn theo Tống Minh Minh cùng đi tới khách sạn Quần Phươռg dự tiệc, nâng chén đổi ly coi như để Tống Minh Minh đứng một bên mở mang tầm mắt.
Sau khi đổi mấy bộ đồ, cuối cùng cậu chọn một bộ trường sam màu xanh nhạt, trông có vẻ hoạt bát, đĩnh đạc.
Người hầu sửa sang lại những thứ không cần thiết cho cậu, đột nhiên lại thu dọn một xấp thư ở tɾong góc.
Người hầu không dám tự chủ trương làm ngay bèn lấy ra cho Tống Minh Minh xem qua, nếu là giấy vụn thì sẽ quẳng đi.
Tống Minh Minh hơi sững sờ nhìn lạc khoản trên giấy viết thư, đây là do anh trai nhỏ vô cùng tốt chơi với mình khi còn bé gửi đến cho cậu lại trên đường ra nước ngoài du học.
Chẳng qua khi đó cậu còn nhỏ, lúc trước chia lìa khổ sở không thôi, bây giờ cậu cũng sắp không nhớ nổi dáng vẻ người nọ.
Nhưng dường như Tống Minh Minh có chút ấn tượng rằng qua nửa năm tới, hình như anh trai nhỏ này sẽ qua đời.
Nhiều năm như vậy nhưng người ta gửi không ít đồ chơi và thư từ Tây Dương, ban đầu Tống Minh Minh còn có hứng thú lật xem rồi dùng chữ viết xiêu xiêu vẹo vẹo hồi âm.
Nhưng cuối cùng thời gian đã qua lâu, thư gửi vượt đại dương vừa chậm vừa phiền toái, sau khi cậu nhận được liền tiện tay ném thẳng vào tɾong một cái rương.
Rốt cuộc cậu cũng từng quen biết người ta, nhìn bức thư gửi tới ba tháng trước, Tống Minh Minh vẫn quyết định viết một bức thư hồi âm.
Dẫu sao xa lạ quá lâu, Tống Minh Minh chỉ trả lời vài câu khô khan.
Tống Minh Minh thật sự cảm thấy rấtxấu hổ. Đột nhiên cậu nhớ tới ban đầu nhìn thấy thư của anh trai nhỏ gửi đều là đọc rấtkỹ đến cuối cùng, nhất thời cậu hưng phấn cũng thêm tái bút.
Nước M
Trong một phòng khám tư nhân Tây Dương nổi tiếng, một thanh niên ôn nhu như ngọc cúi thấp đầu ngồi lẻ loi bên giường bệnh.
Sợi tóc rơi trên gương mặt anh như ánh trăng dịu dàng, khí chất anh giống như lan chi ngọc thụ, khuôn mặt giống như tiên nhân kia khiến người ta tự ti mặc cảm.
Phòng bệnh của anh sach sẽ gọn gàng, thậm chí cực kì đơn giản, chỉ có một cái bàn làm việc khá tinh xảo.
Nhìn kỹ thì trên bàn làm việc đều là ảnh chụp, trừ mấy cái đó ra thì đều là mấy tập bản thảo.
Thanh niên ngồi trên giường cầm lấy một tấm ảnh chụp trên bàn làm việc, ánh mắt vốn ôn nhu bình thản trở nên điên cuồng si mê tɾong nháy mắt.
Anh ôm tấm ảnh kia vào tɾong ngực rồi thì thào tự nói gì đó.
Nhưng một giây sau thanh niên kia bắt đầu run rẩy cả người, kích động đứng dậy đẩy ngã đồ vật trên bàn làm việc xuống đất và bắt đầu điên cuồng đánh vào đầu của mình.
Quả thực động tĩnh này không nhỏ khiến y tá nhanh chóng tiêm cho anh một liều thuốc an thần.
“Tình trạng bệnh của bệnh nhân trở nên nghiêm trọng, bắt đầu có khuynh hướng tự ngược. Hãy nhanh chóng liên lạc với người nhà ”
⬅ Trước Tiếp ➡