⬅ Trước Tiếp ➡
Đường Tâm Lạc hết sức tin tưởng Vạn Vi Vi, mặc dù cảm thấy tiếng của cô ấy hơi lạ như nếu cô ấy đã nói vậy thì cô cũng không để trong lòng.
"Vi Vi, tớ gọi là muốn báo cậu, tớ muốn ly dị với Lục Kình Hạo."
"Gì, thật hả? Cậu với Kình Hạo... Lục Kình Hạo xảy ra chuyện gì?"
Đường Tâm Lạc lạnh lùng nói: "Anh ta ở bên ngoài lăng nhăng, chính tận mắt tớ thấy anh ta lên giường với người phụ nữ khác."
"Vậy... Vậy cậu có thấy... Người đàn bà kia... Là ai?"
"Không có."
____
Bên đầu điện thoại yên lặng một chút, qua một hồi, Vạn Vi Vi mới mở miệng nữa.
"Tiểu Lạc, chuyện này cậu nên suy nghĩ cho kỹ, Lục gia là gia tộc coi trọng mặt mũi, cậu làm như thế bọn họ sẽ không dễ dàng đồng ý. Tớ nghĩ, trừ khi cậu đồng ý nhượng tài sản bồi thường cho họ, bằng không Lục gia sẽ không đồng ý."
"Này, tại sao ngay cả cậu cũng nói vậy? Người làm sai là Lục Kình Hạo, không phải tớ, dựa vào cái gì mà muốn tớ phải bồi thường?"
"Nhưng bây giờ người muốn ly hôn là cậu mà?" Vạn Vi Vi cảm thấy giọng mình không ổn lắm, lại dịu dàng khuyên nhủ: "Nhưng mà cậu yên tâm, bất kể như thế nào tớ cũng sẽ đứng về phía cậu. Nhưng mà... Đường gia của cậu ngày nay không đoàn kết, Lục gia lại quyền thế che trời, tốt nhất đừng lấy đá chọi đá, có thể sử dụng tiền giải quyết thì đừng làm lớn chuyện."
Đường Tâm Lạc biết Vạn Vi Vi nghĩ cho cô, nhưng lời này cô vẫn cảm thấy kỳ lạ.
"Được rồi, cậu nói cũng đúng, tớ sẽ suy nghĩ cẩn thận. Tuần sau là sinh nhật của Lục lão phu nhân, tới lúc đó... Tớ sẽ đi xin Lục lão phu nhân vậy."
Lục lão phu nhân trong miệng của Đường Tâm Lạc không phải người bình thường, bà ấy là vợ chính thức của chủ nhân Lục gia, Lục Kình Hạo chỉ là họ hàng xa, thấy người dòng chính của Lục gia đương nhiên phải nịnh bợ.
Hơn nữa, coi như là người phụ nữ như Cung Tuyết Mị, cho dù nịnh bợ người dòng chính Lục gia thì cũng không có cửa vào.
Nếu không phải lúc mẹ Đường Tâm Lạc còn sống có duyên làm bạn với Lục lão phu nhân thì ngay cả Lục Kình Hạo cũng không có cơ hội được gặp Lục lão phu nhân nữa.
Cúp máy, Vạn Vi Vi để điện thoại lên đầu giường.
"Sao rồi, người phụ nữ kia nói thế nào?"
Một bàn tay vươn đến phần da thịt không mảnh vải của người trước mắt, dùng bàn tay ôm trọn lấy bầu ngực, ngang ngược ôm Vạn Vi Vi vào lòng.
"Cô ta nói phải đi sinh nhật Lục lão phu nhân, nhờ bà ấy giúp đỡ."
Vạn Vi Vi quyến rũ quay đầu hôn đối phương, người đàn ông đằng sau vừa thỏa mãn lại bắt đầu hưng phấn.
"Em đúng là tiểu yêu tinh..." Bàn tay của người đàn ông lật người của Vạn Vi Vi lại, nếu như Đường Tâm Lạc ở đây, khi thấy cảnh này nhất định sẽ vô cùng ngạc nhiên và chán ghét.
Bạn thân nhất của cô Vạn Vi Vi, lại cả người trần trụi, bị chồng của cô đè dưới người.
Cả phòng ngủ đều tràn ngập mùi hương ****, quần áo của hai người rơi từ cửa phòng tới mép giường, chỉ cần nhìn thấy thì cũng đủ hiểu hai người đã "Giao chiến" kịch liệt như thế nào.
"Đáng ghét, anh còn không biết xấu hổ... Nếu như hôm đó không phải làm chuyện ấy ở chỗ đó thì cũng không phiền phức như vậy. Lần này thấy chưa, chuyện này bị Đường Tâm Lạc phát hiện rồi, sau này cô ta mà biết em ở cùng anh... Cô ta sẽ làm gì!"
Dòng chính Lục gia mới là người quyết định.
Vạn Vi Vi làm nũng không những không khiến người khác chán ghét mà còn có hương vị riêng.
Hơn nữa lúc này cô ta không mảnh vải che thân nằm dưới người Lục Kình Hạo, mỗi động tác cũng khiến cho đồi núi trước ngực lung lay, Lục Kình Hạo thấy vậy cả người đều căng thẳng.
Quả thật đây là một bảo bối!
Nếu Đường Tâm Lạc có nửa phần hấp dẫn của Vạn Vi Vi, anh ta cần gì tìm phụ nữ bên ngoài.
Chỉ cần nghĩ tới dáng vẻ đeo cặp kính dày của Đường Tâm Lạc, trong lòng Lục Kình Hạo chỉ còn lại bực bội. Nếu không phải cưới Đường Tâm Lạc về thì sẽ được ủng hộ, anh ta cần gì cưới một người phụ nữ ngu ngốc như vậy làm gì.
Lấy tay nắm ngực Vạn Vi Vi một cái, Lục Kinh Hạo đem tất cả giận dữ phát tiết vào người phụ nữ kia.
"Em yên tâm, cô ta không thoát được đâu... Ngày hôm đó, anh sẽ chuẩn bị thay cô ta một phần quà!"
Chỉ trong chốc lát, trong phòng lại phát ra tiếng vận động có tiết tấu.
____
Chỉ trong vòng một tuần, quan hệ giữa Đường Tâm Lạc và Lục Kinh Hạo trở nên bế tắc.
Lục gia không thừa nhận Lục Kình Hạo lăng nhăng bên ngoài, Đường Tâm Lạc thì ban đầu có chút xấu hổ với Lục Kình Hạo, chung quy mình chỉ vì mẹ nên mới gả cho anh ta, nên chưa từng có lòng nghi ngờ gì.
Không có chứng cứ, sau lưng cô cũng không có thân thích, người làm trong nhà thì đều có tâm tư riêng... Nói thật, Đường Tâm Lạc cũng thừa nhận, nếu so sánh với Lục gia thì cô chỉ là hạt cát.
Nhìn Lục Kình Hạo đi kìa, gia sản của Lục gia to lớn vậy, ở thành phố A căn bản địa vị Lục gia không biết vững chắc hơn Đường gia gấp bao nhiêu lần.
Mà Lục Kình Hạo rất biết làm người, mặc dù không tiếp xúc nhiều nhưng không được tính là không biết đối nhân xử thế. Mà hai mẹ con Cung Tuyết Mị cũng không tính là ăn không ngồi rồi, trước mặt dòng họ, không biết hai người bọn họ đã nói xấu cô tới mức nào.
Khi hai người họ đi ra khỏi bệnh viện tâm thần, càng lúc càng hận cô hơn.
Đường Tâm Lạc nhận được vài lời hỏi thăm của bạn bè, sau đó kể lại những tin thị phi trắng đen mà họ bôi nhọ cô.
"Đường tiểu thư, chiếu theo thủ tục pháp lý, khi cô và Lục thiếu gia ly hôn chỉ cần giải quyết tốt tài sản sau khi kết hôn là được. Nhưng mà... Cô cũng biết đó, Lục gia là gia tộc lớn ở thành phố A, nếu như họ thật sự không đồng ý hay là muốn lấy tài sản của cô, việc ly hôn này thật sự khó giải quyết.
Người đang phân tích tình huống hiện nay cho Đường Tâm Lạc là Trương luật sư, đã hợp tác nhiều năm với mẹ của Đường Tâm Lạc.
⬅ Trước Tiếp ➡