⬅ Trước Tiếp ➡
Ai cũng biết, tổng giám đốc Đường gia mới mất chẳng biết có phúc gì lại lọt vào mắt xanh của Lục lão phu nhân. Mấy năm nay nếu không có Lục lão phu nhân trong sáng ngoài tối giúp đỡ, tài sản Đường gia đã sớm rơi vào tay người khác.
Mà khi vị nữ tổng giám đốc kia ra đi, đứa con gái của bà cũng được Lục lão phu nhân sắp xếp gả cho dòng thứ Lục gia.
Chỉ tiếc, gần đây rất nhiều tin đồn vị tiểu thư Đường gia này có quan hệ bất chính.
Mọi người không nhịn được đắc ý, chờ lát nữa sẽ châm chọc Đường Tâm Lạc vài câu.
"Bà nội, Tâm Lạc tới trễ, Tâm Lạc chúc bà sinh nhật vui vẻ, phúc như Đông Hải, thọ tỷ Nam Sơn."
Âm thanh dịu dàng từ trong đám đông truyền tới, mọi người không nhịn được quay đầu, vừa thấy người thì mặt không khỏi ngạc nhiên.
Cái này... Đây là đứa con gái ngu ngốc của Đường gia sao!
"Ấy kìa, là Tâm Lạc à... Lại đây, mau lại đây cho bà nội nhìn một chút, con gái mới trưởng thành, càng ngày càng đẹp hơn."
Lục lão phu nhân vừa thấy Đường Tâm Lạc, trên mặt rốt cuộc cũng cười một cái duy nhất, Bà gọi Đường Tâm Lạc tới bên cạnh mình, vỗ vỗ tay cô, không nhịn được quan sát kĩ mỹ nhân trước mắt.
Thường ngày, đôi mắt đào hoa luôn bị cặp kính che mất, tối nay đã được tỏa sáng, đêm nay Đường Tâm Lạc mặc một bộ lễ phục đuôi cá màu trắng, đeo thêm chuỗi ngọc trai, mỗi bước đi đều lung linh rực rỡ dưới ánh đèn.
Mái tóc dài được búi gọn ở đằng sau, nhìn vừa lười biếng mà vừa hấp dẫn, chiếc cổ trắng nõn lộ ra, như da thịt được làm từ đồ sứ, nổi bật lên là đôi hoa tai và vòng cổ trân châu, chẳng những không tầm thường mà lại càng trong sáng.
"Tốt quá, càng ngày càng được... Từ ngày con lập gia đình, bà nội rất ít gặp con, nếu không phải lần này tổ chức tiệc, chỉ sợ đứa nhỏ này chỉ lo hiếu thảo với cha mẹ chồng mà quên mất bà nội rồi!"
Lục lão phu nhân hiển nhiên không biết tình trạng của Đường Tâm Lạc, nhưng mà cũng không thể trách được bà, Đường Tâm Lạc luôn cảm thấy có lỗi với Lục gia nên luôn giấu giếm, nhưng hôm nay...
Lục lão phu nhân kéo tay cô nói chuyện một lúc lâu, đáy lòng có chút tiếc nuối. Cháu trai mình không chịu kết hôn, bằng không thì ban đầu đứa nhỏ này đã được gả cho cháu đích tôn của mình rồi.
Hai người chỉ lo nói chuyện riêng, những phu nhân và tiểu thư khắp thành phố A đều thành vật trưng bày. Cung Tuyết Mị đứng ở rìa ngoài nhìn thấy Đường Tâm Lạc như vậy vừa gấp gáp vừa ghen tỵ.
Bà biết lão phu nhân thiên vị Đường Tâm Lạc, chẳng qua không nghĩ sẽ tới mức này.
Đường Tâm Lạc đợi bà nói xong, chuẩn bị nói rõ vấn đề của mình với Lục Kình Hạo.
Cô vừa chuẩn bị mở miệng thì bị người khác ngắt ngang.
"Tâm Lạc, tốt quá... Thì ra em ở đây."
Thân hình cao lớn của Lục Kình Hạo xuất hiện trong đám đông, ngoại trừ Lục lão phu nhân ra, những người ở đây đều biết được tình huống hiện nay của Đường Tâm Lạc và Lục gia.
Thấy Lục Kình Hạo xuất hiện, đám đông chủ động nhường đường, chuẩn bị xem kịch hay.
Đường Tâm Lạc nghe thấy tiếng thì quay đầu, đập vào mắt là Lục Kình Hạo mặc cả bộ âu phục màu trắng, vô cùng tuấn tú.
Người bạn gái đi kế bên anh ta mặc một bộ lễ phục màu đen.
Lễ phục kia cực kỳ lộ liễu, vải vóc có thể nói là gần như trong suốt, không chỉ vậy, ngực còn cố tình ép lên, tạo thành một tình cảnh sinh động đập vào mắt.
Mất mặt mũi trước lão phu nhân.
Người xung quanh rối rít chỉ trỏ người bạn gái của anh a.
Mọi người còn tưởng Lục Kình Hạo lớn gan đến vậy, dám đem tình nhân tới tham gia tiệc. Nhưng mà nhìn kỹ một chút mới phát hiện là Lục Chỉ Nghi, em gái của Lục Kình Hạo.
Ăn mặc diêm dúa lòe loẹt vậy, Lục Chỉ Nghi giống nữ diễn viên hạng ba, thường xuyên chụp ảnh gợi cảm cho báo lá cải, những người xung quanh đều liên tục lắc đầu.
Người phụ nữ này có bị điên hay không, ăn mặc như vậy tới mừng thọ lão phu nhân, cô ta nghĩ rằng đây là những nơi như vậy sao?
"Hôm nay là đại thọ của bà nội, tôi dĩ nhiên phải tới sớm." Đường Tâm Lạc châm chọc nhìn Lục Chỉ Nghi một cái, sau đó mới lạnh lùng đáp lời Lục Kình Hạo.
Cho dù thật sự tức giận nhưng cô tuyệt đối không xé rách mặt nạ của Lục Kình Hạo, không phải là không dám mà là không muốn. Đây là đại thọ của bà nội, không thể vì tình riêng của cô mà phá hỏng tâm tình của bà.
Có chuyện gì cũng đợi tiệc tàn, cô sẽ nói cho bà biết.
Lục Kình Hạo nghe vậy thì cười một tiếng: "Anh biết em hiếu thảo, nhất định sẽ tới . Bà nội... Hôm nay là sinh nhật của bà, cháu và Tâm Lạc tới chúc thọ bà, đúng rồi, đây là em gái của cháu, Chỉ Nghi, còn đây là mẹ cháu... Lần trước, tại hôn lễ của chúng cháu có gặp bà một lần, đến bây giờ vẫn muốn gặp lần thứ hai, muốn thấy được khí chất của bà. Hôm nay có thể gặp được là phúc của con."
Lục Kình Hạo không cảm thấy mất mặc mà nịnh hót, dựa thế Đường Tâm Lạc giới thiệu Lục Chỉ Nghi và Cung Tuyết Mị bên cạnh cho Lục lão phu nhân.
Lục lão phu nhân mặc dù có ấn tượng không tệ với Lục Kình Hạo, nhưng đối với hai mẹ con này thì không nhìn thuận mắt.
Lần này cũng nể mặt Đường Tâm Lạc mà nói vài câu, sau đó vừa đúng lúc có người tới chúc thọ thì đuổi mấy người này đi.
Đường Tâm Lạc còn muốn nói thêm vài câu với lão phu nhân nhưng Lục Kình Hạo đã thuận thế khoác tay cô, muốn tránh cũng tránh không được.
Cô không tiện xé toạc quan hệ với Lục Kình Hạo lúc này, chỉ có thể chịu đựng, chờ cơ hội.
Lúc này cô bị Lục Kình Hạo kéo ra khỏi bên người lão phu nhân, ra khỏi cô lập tức giật tay lại, cổ tay phải còn bị đỏ lên.
"Đường Tâm Lạc, không nghĩ tới nha... Bỏ mắt kính ra cô cũng coi như không tệ." Lúc này Cung Tuyết Mị và Lục Chỉ Nghi đứng một góc trong phòng dạ hội, những tiểu thư danh giá khác căn bản không để ý tới họ.
"Tôi không cần Lục thiếu phải phí tâm." Đường Tâm Lạc không muốn phí lời với hạng đàn ông như Lục Kình Hạo.
"Lục Kình Hạo, tôi nói cho anh biết. Một là chúng ta ly hôn trong hòa bình, cho dù nếu sau này lão phu nhân biết chuyện, tôi cũng chỉ nói là tính cách không hợp, không truy cứu nữa. Hai là chờ tiệc tan, tôi sẽ đi gặp bà nội nói thẳng chuyện của hai chúng ta và chuyện mẹ anh tham lam muốn nuốt hết cổ phần Đường thị trong tay tôi, cứ thử hỏi xem lão phu nhân có phản ứng hay không."
Cô không có thế lực, chỉ có thể dựa vào tình cảm của Lục lão phu nhân dành cho mình.
Hôm nay bị cả nhà Lục Kình Hạo dồn đến chân tường, chỉ có thể nhờ lão phu nhân cứu giúp.
⬅ Trước Tiếp ➡