Cô đang làm gì vậy?
Lông mày Lục Dục Thần chau lại, bước nhanh đến giường. Bạn muốn đọc full liên hệ : tttukidmh@gmail.com
Ánh sáng của đèn chiếu vào khuôn mặt kiều mị động lòng của cô, cả cơ thể đều quấn trong chăn, chỉ chừa mỗi khuôn mặt lộ ra ngoài.
Lục Dục Thần yên lặng dò xét xung quanh, trên tủ đầu giường đặt kính gọng đen.
Mà ở dưới chân, chiếc áo làm Lục Dục Thần nheo mắt lại.
Cúi người nhìn Đường Tâm Lạc ngủ, anh chống hai tay hai bên người cô.
Vật nhỏ trong chăn không hề động đậy, hôm nay cô trải qua quá nhiều chuyện, một phần là vì chuyện anh kêu cô đi tắm rửa.
Nhưng cô không biết, anh chỉ đơn thuần là muốn cô tắm thôi, rồi nghĩ ngơi một chút.
Chờ đến tối, sẽ kêu người gọi cô xuống ăn cơm.
Chỉ là không nghĩ tới, người trong biệt thự lại hiểu lầm thân phận của cô, dẫn cô tới căn phòng này, còn đem loại quần áo này đưa cho cô.
Mắt phượng hẹp dài chăm chú nhìn cô ngủ say, ánh mắt từ từ di chuyển đến đôi môi anh đào của cô.
Kìm lòng không được, liền cúi đầu xuống hôn lên đôi môi của cô, thừa cơ cô ngủ, nhấm nháp đôi môi ngọt ngào của cô.
"Ưm, Putte...Đừng náo loạn..." Theo bản năng Đường Tâm Lạc đẩy anh ra.
Nhưng mà, vì không mặc quần áo, nên trước khi ngủ, cô đã quấn chăn thật chặt. Lúc này muốn duỗi tay cũng khó khăn, không tài nào thoát ra được.
Lục Dục Thần nghe cô nói, đôi mắt thâm thúy hiện lên hàn quang.
"Putte là ai? Là đàn ông trước kia của em sao?"
Cô từng bị đàn ông làm như vậy sao?
"Ưm, Putte... Putte là..." Đường Tâm Lạc mơ màng tỉnh dậy, mở miệng trả lời câu hỏi của Lục Dục Thần, mở mắt ra liền thấy khuôn mặt quen thuộc.
"Anh..aaa, sao lại là anh!" Nhất thời cơn buồn ngủ bay mất, theo bản năng muốn lui về phía sau nhưng phát hiện mình không thể động đậy.
Đương nhiên cô không thể cử động được, cả người bị quấn trong chăn, thêm Lục Dục Thần lấy cùi chỏ ép chặt chăn, toàn bộ cơ thể cũng đè trên cô, bây giờ cô nhìn như con nhộng, Lục Dục Thần không buông tay, cô cũng không thoát ra được.
Cái gọi là mua dây buộc mình, xem như hôm nay Đường Tâm Lạc được lĩnh hội.
"Nói cho anh biết, Putte là ai?" Lục Dục Thần không để ý tới vấn đề của cô, ngược lại còn ép chặt hơn.
Chóp mũi hai người đụng nhau, khuôn mặt tinh xảo phóng đại trước mặt cô.
Tuy cô không thấy rõ, nhưng lại cảm giác toàn thân anh toát ra khí tức nguy hiểm.
Lục phu nhân bớt giận, Lục tiên sinh làm chỗ dựa
Đường Tâm Lạc nuốt nước miếng, dưới khí thế đáng sợ của Lục Dục Thần thành thật trả lời: "Là, là con chó mẹ em nuôi..."
Tròng mắt đen của người đàn ông sắc bén, cái này là nghĩ hắn ngu như chó sao?
Âm thanh mềm mại vẫn còn tiếp tục giải thích: "Nhưng mà, sau khi mẹ qua đời không lâu thì nó không ăn không uống, sau đó cũng..."
Câu kế tiếp cũng không cần nói nữa, rõ ràng rồi.
Đôi mắt thâm thúy của Lục Dục Thần thoáng qua vẻ dịu dàng, nhìn chóp mũi của cô gái nhỏ trong đôi mắt ửng đỏ lên, giống như đang đau lòng.
Thôi, không làm khó cô nữa.
Anh dùng một tay chống trên giường, lùi về sau, kéo Đường Tâm Lạc ra khỏi chăn.
Đường Tâm Lạc vừa mới tỉnh dậy, hồn nhiên quên mất trước khi ngủ mình không mặc gì. Lúc này bị Lục Dục Thần kéo ra thì cảm thấy người hơi lạnh.
Lập tức cúi đầu xuống, phát hiện có gì đó không đúng.
Cô lập tức dùng hai tay che ngực.
"Anh, anh quay đầu qua chỗ khác đi---" Cô muốn kéo chăn lên nhưng lại bị một bàn tay ngăn cản .
"Không phải lần đầu thấy, sợ gì chứ." Bàn tay to lớn đè lên đôi tay nhỏ nhắn mềm mại của cô , âm thanh lười biếng hơi khàn khàn, đây là biểu hiện khi dục vọng bị khơi dậy.
"Lục Dục Thần... Bây giờ là ban ngày, anh đừng có..." Đường Tâm Lạc dùng giọng mềm mại khuyên anh, nhưng cô không biết dáng vẻ mềm mại, dễ bị khi dễ này càng dễ dàng khiến cho đàn ông không chịu được.
Anh cúi đầu, giọng trầm xuống: "Bây giờ tối rồi." Bạn muốn đọc full liên hệ : tttukidmh@gmail.com
Lúc này Đường Tâm Lạc mới phát hiện, trong phòng mở đèn, ánh sáng ban đầu có thể len lỏi chút ít qua rèm cửa đã biến mất hoàn toàn.
"Huống chi..." Lục Dục Thần nhẹ nhàng hôn lên môi cô: "Là em ở trên giường dụ dỗ anh trước."
"Em không có..."
Anh không nhắc tới chuyện này thì tốt, vừa nhắc tới thì Đường Tâm Lạc cảm thấy xấu hổ.
Đôi mắt đào hoa trừng anh một cái, có chút oán trách: "Nếu không phải anh cho người đưa loại quần áo đó cho em, em cũng đâu đến mức... Không có đồ để mặc."