⬅ Trước Tiếp ➡
Chẳng qua, khi Lục gia xử lý xong chuyện ở Tân Cảng, sai người đến đón người phụ nữ tối qua thì nghe báo cáo rằng cô đã mất tích.
Người phụ nữ có thể leo lên giường anh, ai mà không khóc lóc dây dưa.
Nhưng tiểu mỹ nhân tối qua, lại dám trốn...
"Quả thật rất đặc biệt." Ánh mắt người đàn ông khẽ dao động, tròng mắt thâm trầm dường như có chút hứng thú.
Ban đầu anh cảm thấy sinh người thừa kế là một chuyện nhàm chán, nhưng bây giờ, anh đột nhiên cảm thấy, chuyện này có lẽ sẽ rất thú vị đây.
____
Đường Tâm Lạc bị tiếng gõ cửa dồn dập đánh thức.
"Rầm rầm rầm ---"
"Đường Tâm Lạc cô ra đây cho tôi ---"
"Đường Tâm Lạc, cô đừng tưởng trốn tránh thì chuyện này có thể bỏ qua! Đồ đàn bà không biết xấu hổ, dám đội nón xanh cho Kình Hạo nhà tôi, cô đừng tưởng trốn là được!"
"Đường Tâm Lạc, mau cút ra đây!"
Cửa phòng ngủ bị đập rầm rầm, tối hôm qua Đường Tâm Lạc quá mệt mỏi, nếu không phải người bên ngoài quá cố chấp, cô tuyệt đối không thức dậy mở cửa.
Ngồi dậy từ trên giường, Đường Tâm Lạc tiện thể lấy mắt kính ở đầu tủ đeo vào, đi ra ngoài mở cửa.
Cửa vừa mở, Cung Tuyết Mị và Lục Chỉ Nghi vẻ mặt hổn hển xông vào.
"Tiểu thư... Tôi có ngăn cản, nhưng Lục thái thái và Lục tiểu thư thật sự rất..." Quản gia ở phía sau sốt ruột giải thích.
Hai người một là mẹ chồng của cô, một là em chồng của cô, cả hai đều muốn xông vào, họ thật sự cản không được.
"Không sao, tôi biết cách xử lý." Đường tiên sinh từ lúc cô còn nhỏ đã mất sớm, toàn bộ Đường gia đều do mẹ cô chống đỡ.
Bây giờ mẹ cô không có ở đây, người giúp việc và quản gia đều có tâm tư riêng, nếu bọn họ thật sự trung thành, làm sao không thể ngăn cản người Lục gia tới gây chuyện được chứ.
Nói cho cùng, chỉ là do cô quá trẻ tuổi, không có uy với người dưới được.
Quản gia vừa nghe thấy cô nói không sao lập tức chạy đi.
Từ lúc tiểu thư được gả ra ngoài nửa năm, phu nhân lại dưỡng bệnh ở bệnh viện, lão phu nhân thì ở nước ngoài an dưỡng, trong nhà tất cả đều do quản gia quyết định. Bà ấy đã quen cuộc sống bà chủ này rồi, không muốn nhúng tay vào vũng nước đục này.
Thấy quản gia đi, hai mẹ con Lục gia càng kiêu căng phách lối thêm.
"Đường Tâm Lạc cô đúng là thứ đê tiện không biết xấu hổ, cô dám đội nón xanh cho anh tôi, cô đừng tưởng mọi chuyện dễ dàng bỏ qua. Nói mau, tối qua cô đi đâu hả? Nhà cũng không về, tìm khắp nơi cũng không thấy bóng dáng, đừng ngụy biện là về bên đây, sáng sớm hôm nay tôi đã gọi rồi, cô căn bản là không có về... Nói đi, rốt cuộc cô lêu lỗng ở đâu?!"
Lục Chỉ Nghi chính là em gái của Lục Kình Hạo, nói tới nói lui nhưng không hề có khí chất của một tiểu thư nhà giàu.
Nhưng mà cũng không thể trách cô.
Ai bảo Lục Kình Hạo căn bản chỉ là con riêng của tiểu tam, Lục phu nhân Cung Tuyết Mị trước mắt thật ra là tiểu tam lên chức, Lục Kình Hạo và Lục Chỉ Nghi căn bản chỉ là con riêng được nuôi ở ngoài, Lục Kình Hạo còn đỡ, coi như có chút dã tâm cầu tiến, còn Cung Tuyết Mị và Lục Chỉ Nghi này chính là kiểu dân đen chính gốc.
Ngay cả mắng người, cũng đều dùng những lời thô tục đanh đá mà Đường Tâm Lạc không bao giờ đụng tới.
Tiểu tiện nhân lại dám trở về.
"Lục Chỉ Nghi, tôi nói cho cô biết, tôi là một người trưởng thành độc lập, cho dù ban đêm không về hay đi đâu cũng không phải báo cáo cho các người."
Không còn chút áy náy với Lục Kình Hạo, cũng không thích anh ta nữa, vì vậy chẳng cần phải lấy lòng người Lục gia. Nghĩ đến nửa năm nay mình ở Lục gia bị Cung Tuyết Mị và Lục Chỉ Nghi hành hạ, Đường Tâm Lạc hết sức tức giận.
Tốt lắm, nếu bọn họ đã tự dâng tới cửa, vậy đừng trách cô không khách sáo.
"Ấy trời, Đường Tâm Lạc đồ tiểu tiện nhân này, cánh cứng cáp rồi có phải muốn bay đi không? Cô ăn của Lục gia dùng tiền Lục gia, cô gả cho Kinh Hạo rồi, sinh ra là người Lục gia, chết đi là ma Lục gia, hỏi tung tích cô có gì không đúng? Chẳng lẽ cô ra ngoài bôi xấu danh dự, khiến cho Kình Hạo của chúng tôi phải đội nón xanh là được hả!"
Nếu nói về chợ búa, Cung Tuyết Mị nhận thứ hai thì không ai dám nhận thứ nhất.
Cung Tuyết Mị mắng chửi cả người Đường Tâm Lạc, cô cũng chẳng phải họ Cung!
"Lục phu nhân, hình như có gì nhầm lẫn... Thứ nhất, mặc dù tôi gả cho Lục Kình Hạo, cho dù là đêm tân hôn anh ta cũng không xuất hiện. Mà khi tôi gả cho anh ta cũng chẳng có tuần trăng mặt, ngược lại còn muốn tôi phải về Lục gia hầu hạ các người."
Đường Tâm Lạc vừa nói vừa đi ra ngoài, cô không tính đứng cãi nhau trước phòng ngủ, bèn đi xuống phòng khách.
"Thứ hai, từ ngày đầu tiên kết hôn, bà nói giao mọi chuyện của Lục gia cho tôi quản lý. Phải, là tôi quản, nhưng trước giờ hoàn toàn không đưa tiền cho tôi. Lục gia các người từ trên xuống dưới nửa năm qua đều xài tiền riêng của tôi. Câu vừa rồi các người nói sai rồi, không phải là tôi ăn tiền Lục gia các người mà là Lục gia các người dùng tiền của tôi!"
Nói xong cô đóng mạnh cửa lại, không để ý tới hai người họ nửa, tự ý xuống dưới.
"Cô... Cô đã gả ra ngoài rồi mà còn cái gì Lục gia Đường gia! Cô là con dâu của Lục gia, tiền của cô cũng chính là tiền của Lục gia, coi như xài tiền của cô thì sao, không phải là đang tiết kiệm cho Lục gia chúng ta sao!"
Đường Tâm Lạc lười để ý tới bà ta, người đàn bà Cung Tuyết Mị này ngoại trừ có chút sắc đẹp thì ngay cả đầu óc cũng không có.
Nếu không phải sinh được một đứa con trai tâm cơ sâu nặng thì làm sao có thể phù chính cho Lục Chí Hạ.
Tài sản trước khi cưới và sau khi cưới cũng không phân biệt được, cũng chẳng hiểu làm sao ngồi được vị trí Lục phu nhân.
Cung Tuyết Mị thấy bản thân đã lớn tiếng mà Đường Tâm Lạc chỉ cười khinh bỉ một cái, nhất thời cảm thấy nhục nhã. Bà chưa từng nghĩ tới, Đường Tâm Lạc trực tiếp dám coi thường mình.
Nửa năm ở Lục gia đã khiến cho bà quen với một Đường Tâm Lạc vâng vâng dạ dạ, phục tùng mọi mệnh lệnh không một điều kiện.
⬅ Trước Tiếp ➡