⬅ Trước Tiếp ➡

nữa.
Ngọn núi đêm nay họ leo không phải cao nhất, nhưng vị trí ngắm cảnh thì đúng là vị trí trung tâm tuyệt đối.
Tuy Vân Giang nghèo nhưng cảnh đẹp thì đếm không xuể, nhất là những ngôi làng cổ của người dân tộc thiểu số, mỗi nơi một vẻ.
Nhiều dân phượt sau khi đến đây đều bị hút hồn bởi phong cảnh và nhân văn nơi này.
“Phát triển du lịch ở Vân Giang mình, chắc là khó lắm nhỉ?” Ý Ngô Trình Trình muốn nói là cực kỳ, siêu cấp khó.
“Khó mấy cũng phải làm.” Đèn pin soi về phía trước, sắp đến đỉnh núi, Quý Bình nhìn đồng hồ, đã gần 12 giờ đêm, “Cô lên trước đi, tôi nhặt ít củi.” “Trên đỉnh đầy củi mà.” Ngô Trình Trình thở hổn hển, “Lên đó nghỉ ngơi lát đã, thiếu thì xuống nhặt saụ" Thông thuộc địa hình như lòng bàn tay, sau khi lên đỉnh, Ngô Trình Trình bắt tay vào dựng lềụ Quý Bình thấy động tác của cô thuần thục nên cũng không giúp, anh nhóm lửa xong mới bâng quơ hỏi “Cô tiếp xúc với leo núi từ mấy tuổi?" “Từ nhỏ đã biết rồi.” Ngô Trình Trình chẳng giấu diếm, “Hồi nhỏ nhà tôi nghèo, hay phải theo bà nội lên núi nhặt củi.
Mùa đông ở chỗ chúng tôi lạnh lắm, nhặt không đủ củi là chết rét thật đấy." Nghe về tuổi thơ cơ cực của cô, nói lòng không chút gợn sóng là nói dối.
Quý Bình vặn mở bình giữ nhiệt cho cô “Tôi cũng leo núi từ bé." “Dân thành phố các anh ai mà chẳng thế, sướng quá hóa rồ nên mới hướng về núi rừng, ruộng vườn...” Quý Bình ngắt lời “Quê tôi nhiều đồi chè, hồi nhỏ tôi theo người lớn lên núi hái chè thuê, cũng kiếm được nửa suất tiền công đấy." “...” Ngô Trình Trình hối hận vì cái miệng nhanh hơn não của mình.
“Nếm thử đi.” Quý Bình rót cho cô một chén trà vừa pha, “Trà trắng An Cát quê tôi đấy." Ngô Trình Trình vốn chẳng biết thưởng trà, đánh trống lảng “An Cát là ở đâu?” “Hồ Châụ" “Hồ Châu là ở đâu nữa?" “Tự lên mạng mà tra." Mất kiên nhẫn, Quý Bình quay lưng lại bày biện bàn ghế, anh lấy flycam ra lắp ráp để chuẩn bị quay phim bình minh.
Bên đống lửa, Ngô Trình Trình nghiêm túc tra mạng mới biết An Cát là một huyện thuộc thành phố Hồ Châu, nổi tiếng với trà trắng và là khu nghỉ dưỡng trứ danh.
Còn Hồ Châu thì sát vách Giang Thành, lái xe chỉ mất hơn một tiếng.
Khu nghỉ dưỡng Mạc Can Sơn nổi tiếng cũng nằm ở đó.
“Chà, toàn là vùng đất nhà giàụ” Nhấp một ngụm trà trắng, vị rất ngon nhưng hơi nguội.
Thấy Quý Bình đang nhàn nhã thưởng trà, cô bưng chén lại gần "Cho tôi xin chén nữa.” Ngay cả đầu Quý Bình cũng chẳng thèm ngẩng “Trà trong túi ấy, tự đi mà pha.” Thấy không xơ múi được gì, cô đặt chén xuống bàn “Không uống nữa, anh giữ lấy mà uống một mình đi." Cô vào lều lấy một chai Wahaha ra ngồi sưởi lửa, ngước nhìn bầu trời đêm đầy sao lấp lánh, vừa đẹp vừa lãng mạn.
Giá mà không có cái tên độc mồm độc miệng kia ở đây thì tốt biết may.
Sau khi xử lý xong vài email công việc, Quý Bình cũng thấy lạnh.
Thấy Ngô Trình Trình đang ôm chai sữa ngắm sao với vẻ mặt mơ màng, anh không làm phiền mà vào lều nghỉ trước.
Ngô Trình Trình thích một mình, cô ngắm sao đến gần 2 giờ sáng mới đi ngủ.
Ngủ không thoải mái, cô lồm cồm bò dậy làm vài hớp rượu Nhị Oa Đầu cho ấm người.
Đúng là chỉ có rượu mới tốt, vài hớp vào là cơn buồn ngủ ập đến,


⬅ Trước Tiếp ➡