Chương 14
được." "Tôi bảo cô đi nhặt về." Thanh âm của anh tăng lên mấy nấc, tuyệt đối không cho phép nhiều lời.
Sự trầm tĩnh uy nghiêm này tạo nên một áp lực vô hình, có lẽ suốt cả đoạn đường anh luôn trầm mặc ít nói khiến cho não bộ của cô tiếp nhận sai thông tin, dáng vẻ hiện tại này của anh, khiến cho tim cô không khỏi thình thịch run lịch bịch.
Căng thẳng giằng co, cầm cự một hồi, Từ Đồ cắn môi dũng mãnh ngẩng đầu lên nghênh chiến ánh mắt của anh, nhưng ánh mắt kia quá hung dữ khiến cho người ta không dám nhìn thẳng, chưa tới hai giây, cô nàng Từ Đồ loạng choạng thu binh đảo ánh mắt về, rống trả "Nhặt thì nhặt, anh hét cái gì." Cô nhảy xuống xe, hung hăng sức thỏ đẩy anh một cái "Đồ nhà quê." Không đợi anh phản ứng, bước nhanh về phía con đường vừa đi qua.
Xe đã chạy được một đoạn, ánh sáng yếu ớt, khoai tây chẳng khác gì hòn đá, không biết đã lăn tới chỗ nào, căn bản không cách gì tìm được.
A Phu nhìn nhìn một hồi, hướng về phía Tần Liệt mỉm cười "Cô bé con mà, anh chấp nhặt cô ấy làm gì, cũng không nên lãng phí thời gian trên đường, hay là em quay lại kêu cô ấy về." Ánh mắt Tần Liệt chăm chú nhìn bóng lưng cô, không lên tiếng.
A Phu biết anh đồng ý, liền phóng nhanh mấy bước đuổi theo Từ Đồ "Cô đừng bướng bỉnh nữa, lần sau đừng ném như vậy.
Về nào." "Không phải đi đào khoai tây sao, về cái gì?" Cô đưa chân đá bay mấy viên sỏi nhỏ, không nhanh không chậm đi thẳng tới phía trước quyết không lui binh.
A Phu duỗi cánh tay ngăn cô "Đừng tùy hứng nữa mà, về nhanh thôi, tôi nói cho cô biết, ngọn núi này đêm xuống có rất nhiều chó sói, chuyên tha mấy cô bé con." Tư Đồ 'phốc' một tiếng cười ra mặt "Ngài làm như tôi là con nít ba tuổi vậy " Cô nàng dựng ngón trỏ trước mặt A Phu, rồi bẻ cong lại xoay tròn cổ tay "Tôi mười chín." Từ Đồ làm theo ngôn ngữ ký hiệu dành cho người câm điếc số 19 dựng thẳng ngón trỏ tay phải, rồi xoay cổ tay cho lòng bàn tay hướng sang trái đồng thời co ngón trỏ lại.
A Phu bối rối đỏ bừng mặt, chỉ biết nói "Mười chín cũng là trẻ con." Từ Đồ nhìn hắn, ghét bỏ 'hứ' một tiếng.
Hắn nói "Cô đến từ thành phố nên không hiểu, một phân ở đây chúng tôi còn chia ra làm hai hoa.
Cũng đừng trách Liệt ca tức giận, trong núi không thể nào so được với thành phố lớn nơi cô ở, ở đây khoai tây cũng là thứ quý giá." A Phu liếc nhìn cô một cái "Cô có thể làm bánh nhân đậu, còn làm được lương khô." 1 phân = 1/100 tệ đơn vị tiền tệ nhỏ nhất Từ Đồ lẩm bẩm "Khoai tây mọc mầm không thể nào ăn được." "Khoét bỏ đi phần đó rồi thì cũng như nhaụ" Hắn xoay đầu nhìn theo hướng đèn xe "Đường không tốt, Liệt ca quay lại bám theo phía sau, sợ đồ bị xóc nảy rơi xuống, cô trái lại, còn cố ý ném đi." Từ Đồ bị nghẹn, không hé môi.
Đứng được mấy giây, cô nàng vặn vẹo lẽo đẽo đi theo A Phu trở lại.
Tần Liệt ngồi trên xe Minsk hút thuốc, không nhìn bọn họ, Hướng San ôm vai đứng một bên, mặt mũi tối sầm nhìn Từ Đồ.
Mấy người đều yên lặng đứng đó đợi Tần Liệt lên tiếng.
Từ Đồ biếng nhác liếc mắt sang chỗ khác, ánh đèn khuếch tán trước đầu xe, soi tỏ những hạt bụi bé nhỏ lượn lờ trôi nổi trong