⬅ Trước Tiếp ➡

còn lại tôi ra, xem như là đóng góp, làm chuyện tốt xây dựng thôn làng.” Ông ta hào phóng một cách đáng kinh ngạc, Tần Liệt hoàn toàn không nghĩ tới tình huống này, không khỏi đưa mắt nhìn.
“Chỉ là…” Từ Việt Hải nói được một nửa liền ngừng lại.
Có người tiến vào, lần lượt bê thức ăn đặt lên bàn, bốn món mặn một món canh, không nhiều, nhưng đều được làm từ những nguyên liệu đắt đỏ khó tìm.
Lúc nhân viên phụ vụ lui ra, Từ Việt Hải cầm đôi đũa trên tay chậm rãi nói “Điều kiện chỗ các cậu rất khó khăn gian khổ đúng không?” Mấy lời này không đầu không đuôi, Tần Liệt thoáng ngừng một lúc “Ở thời gian dài, không thấy vậy.” Ngữ khí có phần hờ hững bâng quơ.
Từ Việt Hải đốt điếu thuốc, cũng đưa qua cho anh một điếu “Tôi đang gặp chút rắc rối phiền lòng.” Động tác của Tần Liệt khẽ khựng lại, một giây sau lập tức khôi phục như lúc đầu, ngậm điếu thuốc lên miệng, hai má anh lõm vào, lâu rồi không hút loại thuốc cao cấp này, rít vào chẳng có mùi vị gì.
Anh nhẹ nhàng thở ra, xuyên qua làn khói mỏng nhìn về phía người đối diện “Từ tổng khách khí, có việc gì cứ nói.” Từ Việt Hải thở dài “Là chuyện nhiều tập của nha đầu Tư Đồ kia.” Tần Liệt mím môi không nói gì.
“Để con bé đi theo cậu một thời gian.” Từ Việt Hải nói tiếp “Tôi đưa nó qua đó, nhân tiện cậu giúp tôi dạy dỗ đưa nó về khuôn khổ được không?’ Khói thuốc và hơi nóng của nước trà bốc lên lãng đãng hòa quyện vào nhaụ Tần Liệt tựa người vào ghế, bả vai hơi nghiêng xuống, khoát cánh tay lên mép bàn, ngón trỏ khẩy một cái, tàn thuốc nhẹ tênh rơi xuống gạt tàn.
Chút rắc rối phiền lòng.
Trước mắt anh mơ hồ hiện lên một dáng hình.
Qua một lát, “Được.” Anh hỏi “Cần ở lại bao lâu?” Từ Việt Hải không trả lời, đưa tay bấm remote mở tivi lên, hai mắt chăm chú vào đó, con ngươi liên tục thay đổi màu sắc theo ánh phản quang trên màn hình, ánh mắt mơ hồ không có tiêu cự.
Trên tivi đang đưa tin một ngôi sao nữ tự sát, các tin đồn thất thiệt lan tràn, báo chí truyền thông cũng đưa ra rất nhiều phỏng đoán; mấy ngày qua, tivi, internet thay nhau phát tới phát lui tin tức này.
“Nửa năm.” Cuối cùng ông ta cũng lên tiếng “Có thể lâu hơn.” Hy vọng các bạn sẽ vote cho mình Tháng ba.
Một chiếc Jeep đen lao như vũ bão trên đường núi, trong khoang xe ngập tiếng rock metal nặng, Từ Đồ tay nắm vô lăng, chân phải giẫm sát mức chân ga, khóe miệng đuôi mày cong vểnh lên, người quen đều biết, cô nàng đang hết mực hưng phấn.
Đậu Dĩ ngồi ở vị trí phụ lái, sắc mặt trắng bệch không còn giọt máu, hai tay bám chặt cửa xe, vừa lỡ dại đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, ngũ quan liền co rút giật giật không yên, lập tức xoay đầu vào.
Hắn nhìn thấy một bên là vực sâu thăm thẳm, chưa có dấu vết khai phá, đầy cành khô cỏ mục rơi xuống con suối heo hút quanh co chảy xuyên qua bên dưới; bên còn lại cũng chẳng khá khẩm gì với những tảng đá hình thù quái dị, bên trên phủ đầy rong rêu gớm ghiếc.
Chỉ cần liếc một cái đã đủ khiến người ta ấn tượng sâu sắc về cái nơi hoang vu hẻo lánh đầy kinh dị này.
Hắn thiệt hối hận đã đáp ứng Từ Việt Hải tháp tùng cô tới đây.
Đậu Dĩ nhìn về phía Từ Đồ, lần nữa nài nỉ "Để anh lái cho, Đồ Đồ." Từ Đồ


⬅ Trước Tiếp ➡