⬅ Trước Tiếp ➡

nổi bật, nhưng từng đường nét trên khuôn mặt kết hợp với nhau vô cùng tinh tế sáng sủa, nhìn sao cũng thấy hợp mắt, tóm lại là mang đến cho người ta cảm giác vô cùng thoải mái dễ chịụ Từ Đồ trả lời "Em không đói." Tiểu Ba mỉm cười, dường như không biết làm thế nào để nói chuyện tiếp, đưa ngón tay lên cọ cọ mũi mình "Vậy, chị đi giúp chị Hướng San nấu cơm." "Chị tới đây bao lâu rồi?" Tiểu Ba chuẩn bị đi, nghe thấy cô nói chuyện liền xoay người lại, mỉm cười trả lời "Cũng gần một năm, vốn dĩ đã đi rồi, các nhóm tình nguyện viên luân phiên nhau thay đổi, nhóm mới cũng đã đến, chỉ là chị không bỏ được mấy đứa nhỏ này." Khi cô ấy nói những lời này, khuôn mặt tràn ngập nụ cười dõi mắt nhìn mấy cô bé con đang hồn nhiên ăn kẹo, ánh mắt hiền lành, giữa hai đầu chân mày toát ra một sự dịu dàng thùy mị chan chứa tình thương.
Từ Đồ rất thích người con gái này "Chị Tiểu Ba, chị dạy gì vậy?" Tiểu Ba ngạc nhiên nhìn về phía cô, cách xưng hô này thật bất ngờ, ngoài dự đoán của mọi người, nhìn cách ăn mặc khác biệt của Từ Đồ, vốn cho rằng cô là tiểu thư chẳng dễ gì tiếp xúc với người khác, nào ngờ gần gũi hơn rất nhiều so với trong tưởng tượng.
Tiểu Ba đáp lại "Chị dạy toán và ngữ văn, thỉnh thoảng dạy thêm những thứ về tự nhiên và âm nhạc...
Em thì sao?" Cô mỉm cười "Chưa biết ạ." Hai người đứng một lúc, ánh mắt của Từ Đồ dừng lại trên người mấy đứa trẻ, các cô bé rất vui, vì một cái kẹo bạc hà mà đùa giỡn cười với nhau đến toét cả miệng.
"Mấy cô bé đó là con ai vậy ạ?" Tiểu Ba 'à' một tiếng, chỉ hai bé gái lớn nhất trong nhóm "Đó là Tiểu Yến và Song Thu, nhà của hai đứa ở cách đây rất xa, mỗi ngày đến trường đều phải băng qua hai ngọn núi lớn, lại là con gái.
Tần đại ca lo lắng, nên mới để bọn chúng ở lại nơi này." "Cô bé kia là Viên Bình Bình," Tiểu Ba tiến sát lại gần Từ Đồ, khẽ nói "Ba năm trước, ba của con bé và ba của Lưu Phương Phương đã bị một trận sạt lở núi chôn vùi dưới Niễn Đạo Câu, trở thành trẻ mồ côi, sau đó ở luôn lại nơi này.
Nhưng Lưu Phương Phương còn có ông nội, hai ông cháu đùm bọc nhau sống ở thôn Lạc Khất, không có trở lại đây." "Cô bé kia là Tần Tử Duyệt, con gái của Tần đại ca.
Chắc em chưa biết đúng không?" Từ Đồ lắc đầu "Bây giờ em mới biết." So với những đứa trẻ cùng lứa tuổi, Tần Tử Duyệt có vẻ khá gầy gò ốm yếu, làn da vàng vọt như sáp, ngồi xổm ở đó chỉ thấy một cái đầu rất to, tóc tết thành hai bím sừng dê, nhìn cô cười khúc khích, khuôn mặt không biết giống ai, rất thông minh hoạt bát, vô cùng xinh đẹp.
Từ Đồ thoáng ngập ngừng "Vậy, Tần Liệt và Hướng San..." Vừa mở miệng thốt ra tới đó, đột nhiên bên kia có người cắt ngang lời nói của cô, mấy người đàn ông ngồi ở cái bàn dài đứng dậy, sắc trời cũng không còn sớm, họ đã quyết định xong phương án cuối cùng nên chuẩn bị đi về.
A Phu lên tiếng gọi "Tiểu Ba, lại đây." Từ Đồ thấy sắc mặt Tiểu Ba thoắt cái trở nên đỏ ửng, mím mím môi rồi bỏ cô đứng đó cúi đầu chạy tới, ánh mắt của A Phu vẫn luôn dõi theo cô ấy mãi đến khi cô ấy đứng trước mặt mình.
Chiều cao giữa


⬅ Trước Tiếp ➡