Chương 25
rồi, không khí trên bàn ăn càng trở nên ngột ngạt, không ai nói lời nào, chỉ vùi đầu ăn cơm của mình.
Hướng San ngồi đối diện với Tần Liệt, cô ta có phần không tập trung, cứ liên tục liếc mắt nhìn anh, thấy Tần Liệt đặt bát đũa xuống, vội đứng dậy nói "Để em xới cơm cho anh nha." "Không cần, tôi no rồi." Tần Liệt cúi đầu, cầm gói thuốc lá lấy ra một điếụ Hướng San gượng gạo rút tay về, cứng nhắc ngồi xuống, đồ ăn trong bát không còn mùi vị gì nữa, khoang miệng chua chát vô cùng khó chịụ Cô ta không biết phải làm thế nào để bù đắp lại sai lầm, vãn hồi trái tim anh.
Mấy năm qua, đều phải mượn danh nghĩa tình nguyện viên mới có thể quang minh chính đại trở lại bên cạnh người đàn ông này, mỗi lần rời đi với sự lạnh nhạt ơ thờ của anh, lại tự nhủ rằng, trái tim dù băng giá đến mấy cũng sẽ có một ngày tan chảy ra, huống chi những năm tháng song hành bên nhau trước đây đâu dễ gì xóa nhòa, cho dù cô ta đã làm sai, thì ít ra vẫn còn tình cũ.
Thời gian là chiếc thẻ đánh bạc quý giá duy nhất mà cô ta có, để có thể bước vào canh bạc tình cảm của anh, cô ta cược toàn bộ, cược rằng anh đối với cô ta còn có chút lòng nhân từ.
Không nói thêm gì nữa, Hướng San cúi đầu xuống, yên lặng ăn hết từng hột cơm trong bát.
Mọi người trên bàn lần lượt rời đi, chỉ còn lại Tiểu Ba và Hướng San thu dọn bát đũa.
Tần Tử Duyệt lùa hết đũa cơm cuối cùng vào miệng, sốt ruột muốn đi chơi với Yến Tử và Song Thu, hấp tấp nhảy xuống khỏi băng ghế dài.
"Đi chậm thôi." Tần Liệt chau mày "Duyệt Duyệt, con lại đây trước đã." Tần Tử Duyệt quẹt mu bàn tay lên miệng, ngoan ngoãn đi qua.
Tần Liệt giữ dưới nách cô bé nhấc lên, đặt cô bé ngồi trên đầu gối mình "Đã nói với con bao nhiêu lần là không được chạy rồi?" Anh véo mũi cô bé "Sao lại không nhớ vậy chứ?" Cô bé con cười rụt cổ.
Anh đưa ngón tay cọ cọ mũi cô bé, cân nhắc hồi lâu rồi nói "Sau này gọi là dì Hướng San, không thể gọi là mẹ được." "Vì sao ạ?" "Con cũng biết, cô ấy vốn không phải là mẹ con." Đứa trẻ tám chín tuổi đã có thể hiểu được mọi chuyện, đối với thân thế của cô bé Tần Liệt chưa từng giấu diếm, từ lúc bắt đầu hiểu chuyện cho đến giờ, cô bé cũng hiểu được mối quan hệ giữa bọn họ.
Tần Tử Duyệt mở to đôi mắt, viền mắt phiếm hồng "Con không được gọi như vậy nữa sao?" "Đúng rồi." "Nhưng ba cũng không phải là ba con." Nói xong, đôi mắt cô bé con ầng ậc nước "Con có thể gọi ba là ba, vì sao không được phép gọi dì ấy là mẹ chứ?" Tần Liệt "..." Cô bé sụt sịt mũi "Vì sao mẹ không thể ở lại đây?
Vì sao mọi người lại muốn tách ra?
Không thể giống như trước kia, ba người chúng ta mãi mãi ở bên cạnh nhau sao?" Tần Liệt cứng họng không trả lời được.
Hầu như năm nào nhìn thấy Hướng San, cô bé đều hỏi đi hỏi lại những vấn đề này.
Anh biết một đứa trẻ luôn khao khát và ỷ lại tình thương của người mẹ, cho dù không cùng huyết thống, nhưng sống gần gũi bên nhau ba bốn năm trời, ngay từ lúc còn nhỏ con bé đã gửi gắm hết phần tình cảm này cho người phụ nữ đó.
Anh khom lưng ngồi đó, ánh mắt hướng về phía nhà bếp, nhìn Hướng San