Chương 31
cô không có thói quen ăn sáng, lê thắt lưng kiệt sức trở về phòng ngủ bù.
Vừa đặt lưng một cái đã nằm luôn đến chiều, lúc thức dậy trong sân không còn bóng người nào, cô đi ra góc sân trêu chọc con Đại Tráng một hồi, con Đại Tráng xem cô như kẻ địch, nhe răng trừng mắt nhìn cô, bộ dạng sẵn sàng phản công bất cứ khi nào.
Từ Đồ bật cười khúc khích "Cái đồ chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng đáng ghét." Cô nàng không có việc gì làm, trên người sắp mọc ra rơm rạ luôn rồi.
Đến Lạc Bình được mấy ngày, cái sân này ngoại trừ buổi tối, suốt thời gian còn lại cơ hồ không có chút hơi người, không có internet di động chẳng khác nào đồ trang trí, ngay cả mấy game offline cũng đã chơi đi chơi lại không biết bao nhiêu lần.
Quả thật là nhà tù mà.
Từ Đồ đi loanh quanh mấy vòng, rồi mở cửa thong thả bước ra khỏi sân.
Nơi này có thể xem như vị trí trung tâm trong làng, cây cổ thụ bên cạnh với những chiếc rể nhánh mọc dài xuống đất tạo ra những khoảng trống như một cánh cổng mời người ta vào không gian trong lành dễ chịu dưới tán lá xum xuê của mình, mấy bà mấy cô trải chiếu bên dưới vừa làm việc vừa nói chuyện phiếm với nhau, líu ríu không ngừng.
Thời tiết mỗi ngày một ấm hơn, bà cụ Lục hàng xóm ngồi dưới chân tường phơi nắng, đôi mắt bà bị đục thủy tinh thể, tuổi đã hơn tám mươi, hầu như không còn đi lại được nữa, bà cụ cứ ngồi đó đợi đợi cho đến khi con trai đi làm về rồi cõng vào nhà.
Từ Đồ đến gần, ngồi xuống đất bên cạnh bà cụ.
Bà cụ Lục cảm nhận được có người, khẽ quay đầu "Ai vậy?" "Con là Từ Đồ, Lục bà bà." Bà bà suy nghĩ một lúc "Là cô bé con mới đến ở bên cạnh à." Bà cụ nói chuyện thẳng tênh "Không có chuyện gì làm sao?" Từ Đồ khoanh tay đặt lên hai đầu gối, chống cằm lên tay không nói tiếng nào." Lục bà bà nói tiếp "Không có việc gì làm thì ngồi đây với bà bà một lúc." Từ Đồ như có như không 'dạ' một tiếng.
Khi ánh mặt trời rọi những tia nắng vào bức tường được đắp lên từ đất đỏ bazan, cái màng vàng ươm của nó càng sáng bừng lộng lẫy, một già một trẻ yên lặng ngồi đó, không ai nói gì, nhưng động tác và cảm xúc lại giống nhau đến lạ, hình ảnh này thật yên bình và đẹp đẽ biết bao.
Cũng như mấy hôm trước, Từ Đồ ngồi đó hơn nửa canh giờ, rồi lên tiếng tạm biệt Lục bà bà, đứng dậy đi ra khoảng sân phía saụ Đằng sau có trường học, là ngôi trường tiểu học duy nhất của những ngọn núi quanh vùng, điều kiện còn rất nhiều thiếu thốn, một dãy phòng tường đất mái bằng, đại khái khoảng chừng bảy tám lớp học, phía trước là khoảnh sân chơi không lớn lắm, ở giữa là bục kéo cờ rất đơn sơ.
Có lớp đang học ngữ văn, tiếng đọc bài vang lên lanh lảnh.
Các cửa sổ đều mở rộng, Từ Đồ đi tới, đưa mắt nhìn lần lượt các phòng học, bỗng bước chân khựng lại.
Giờ học vẽ của các em lớp hai, bọn trẻ không có lấy một cây bút nguyên vẹn thẳng thớm, có những chiếc bút chì màu dài chưa tới một đốt tay, ngắn đến không còn cầm được.
Đúng lúc đó, Hướng San đang đứng bên cạnh cửa sổ, cô ta khom lưng chỉ vào bức tranh của một cô bé "Em vẽ như vậy không đúng, mặt trời phải màu vàng, em lại vẽ thành màu xanh dương."