Song với tu vi hiện tại, nàng gần như không có khả năng làm được điều đó. Hẳn là nàng ở Linh Châu Giới cũng đã lường trước việc nàng sẽ không ngoan ngoãn tuân theo lời dặn, vì vậy phong ấn trên băng hoa cực kỳ phức tạp, lại thuộc loại cấm chế cao cấp. Nàng đã dành nhiều năm mà mới chỉ mở được tầng đầu tiên, hơn nữa đó còn là nàng cố ý để bản thân có thể phá giải.
Lần này nàng dồn phần lớn linh lực vào băng hoa nhưng vẫn không thể phá giải như cũ.
Nàng bực bội đứng dậy, giơ cổ tay lên, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào viên băng hoa xinh đẹp trong suốt, rồi nàng bỗng nhận ra trong khối băng xuất hiện một vệt đỏ như thể bị nhiễm máụ
Ánh sáng chiếu qua viên băng hoa, vệt đỏ ấy dần loang ra, lan tràn khắp bề mặt viên băng tinh khiết, nhuộm nó thành một màu đỏ sẫm u ám, tỏa ra hơi lạnh buốt thấu xương.
Khối băng hoa này được ngưng kết từ ác niệm. Huyết khí càng nặng, ác niệm càng sâụ
Trường Tuệ chợt nhớ lại đoạn lưu âm của mình Chỉ khi nào băng hoa trở nên trong suốt hoàn toàn nghĩa là ác niệm đã được thanh tẩy, bị tiêu trừ hoàn toàn.
Nhớ kỹ Ác hồn tàn độc, đáng sợ khôn lường. Ta đã phong ấn ký ức của ngươi nhưng tuyệt đối không được xem nó là Mộ Giáng Tuyết trong ký ức của ngươi Nhất định phải cẩn trọng từng bước
Băng hoa trên cổ tay nàng… đã hoàn toàn biến thành màu đỏ sẫm.
Lời cảnh báo trong đoạn lưu âm vẫn còn văng vẳng bên tai, Trường Tuệ nghĩ đến tiểu đồ đệ nàng vừa cứu về thì bỗng cảm thấy lạnh sống lưng, nàng vô thức lùi về sau vô tình va phải chén trà trên bàn.
Choang
Âm thanh trong trẻo vang lên giữa không gian tĩnh lặng, mảnh sứ vỡ vụn lăn dài trên sàn gỗ.
Tiếng động lớn bên trong khiến Thanh Kỳ ở bên ngoài giật mình, nàng vội gõ cửa, giọng nói đầy lo lắng “Tôn tọa, có chuyện gì vậy ạ?”
Trường Tuệ hít sâu một hơi rồi đáp “Không có gì, ta lỡ tay làm đổ đồ thôi.”
Được Trường Tuệ cho phép, Thanh Kỳ liền dẫn Tú Cầm vào thu dọn.
Cánh cửa gỗ nặng trịch chậm rãi mở ra, một luồng khí lạnh sắc buốt tràn vào, cuốn theo hương tuyết thoang thoảng, hòa vào mùi hương an thần trong phòng, khiến không gian trở nên lạnh lẽo hơn vài phần.
“Bên ngoài tuyết vẫn chưa ngừng sao?” Trường Tuệ đưa tay day ấn đường.
Thanh Kỳ gật đầu “Sáng nay có ngớt một lát, nhưng giờ lại đổ xuống dày hơn ạ.”
Từ lúc trở về, tuyết đã rơi suốt năm ngày không dứt.
Mà trong suốt năm ngày này, đêm nào nàng cũng chìm vào ác mộng.
Trường Tuệ nhớ lại cảnh tượng trong mộng, vô thức sờ lên cổ tay mình, viên băng hoa trên vòng tay lúc này đã mang màu đỏ tươi nặng trĩu, khiến cổ tay nàng cũng trở nên nặng nề khó nhấc lên nổi.
Thanh Kỳ và Tú Cầm đều là thị quan thân cận, theo hầu nàng nhiều năm, tất nhiên nhanh chóng nhận ra điểm bất thường.
Tính tình Tú Cầm thẳng thắn, nàng ấy nhìn chằm chằm vào viên băng hoa, chớp mắt một cái rồi kinh ngạc thốt lên “Tôn tọa Sao băng hoa lại đỏ vậy ạ?”
“Nhưng mà… màu này đẹp quá.”
Động tác của Trường Tuệ khựng lại, nàng ngẩng đầu nhìn Tú Cầm, giọng nói hơi kỳ lạ “Ngươi thấy nó đẹp sao?”
Tú Cầm vốn định đáp lại ngay, nhưng còn chưa kịp mở miệng thì Thanh Kỳ đã ho khẽ một tiếng, nàng ấy lập tức khựng lại rồi lúng túng gật đầu